Posts Tagged My World

Thư tháng giêng ….

Một ngày dài, vô vị và mệt mỏi. Tất cả dường như chỉ muốn làm ta nản lòng, trừ một điều, chỉ duy nhất một điều thôi. Lang thang qua mấy trang web vô bổ và linh tinh, tình cờ đọc được những dòng thư thật lãng mạng. Chỉ thấy, tình yêu của họ thật đẹp biết bao!

Xin mây trắng hãy thôi trao cho nhau những ái ân không màu ….

gui-thang-gieng-5

Mùa đông đã ăn mòn già nửa tháng Giêng. Nắng ấm vẫn còn xa lắm. Em viết thư gửi cho anh từ Hà Nội một ngày lạnh tê từng đốt ngón tay….

Anh à!
Tháng Giêng năm nay về cùng với những đợt gió mùa cắt cứa. Em thường thu cả hai bàn tay vào trong ống tay áo giống như anh từng làm mỗi lần dọa ma em ngày trước. Và cũng như tháng Giêng năm ngoái, em đeo cả tất đi ngủ. Sáng ra hai bàn chân vẫn lạnh ngắt. Nhưng anh yên tâm, em không bị ốm đâu, vì mùa xuân sắp về rồi.

Tháng Giêng những vùng ven đô Hà Nội tràn ngập màu vàng của hoa cải. Đã bao lần em định đi chụp hình để khoe với anh nhưng lại sợ anh nhớ nhà nên thôi…. Em chờ anh về nắm tay đi giữa những luống hoa rực rỡ để thấy hạnh phúc giản đơn là được đi bên người mình yêu thương nhất.

Tháng Giêng – mùa giáp Tết, mọi nhà đều sửa sang lại để chuẩn bị đón năm mới sắp đến. Không khí nhộn nhịp lắm. Em đã thấy quất Ngũ Xá chín vàng từng trái. Đào Nhật Tân cũng đã hé những nụ hồng. Thương lắm khi biết bên ấy giờ này chỉ toàn là tuyết trắng. Và thương lắm ánh mắt mỏi mòn trông về Hà Nội xa xôi ….

Tháng Giêng đã có những đợt mưa lất phất tiếp thêm sức mạnh cho những mầm chồi bung ra. Em đi trong làn mưa bụi, ngửa mặt lên trời và ước mùa xuân năm nay thật ấm để cây sớm xanh lại những tán lá xum xuê và mùa quả ngọt trĩu nặng đón anh về. Anh đã hứa rồi… đã hứa là sẽ trở về, năm nay.

Tháng Giêng này Hà Nội làm đại lễ đón chờ 1000 năm Thăng Long. Chỉ còn 1000 ngày nữa thôi…. anh. Đồng hồ đếm ngược đang dần rút ngắn thời gian, cũng như em, ngày càng gần anh, gần lắm. Anh sẽ kịp về để đón lễ hội phải không anh?

Em đang đi trong những ngày cuối cùng của tháng Giêng, những ngày cuối cùng của một mùa giá lạnh. Em biết, Xuân sẽ đến rộn ràng. Ở nơi xa ấy, anh hãy cùng đón những tia nắng đầu tiên của mùa xuân với em, anh nhé!

Leave a comment

[04.02.2016] Tiên Lý Kỳ Duyên

Đại thoại Tây Du (1995): Nguyệt Quang Bảo Hợp – Tiên lý kỳ duyên

Năm 1995, đạo diễn Lưu Trấn Vĩ thực hiện bộ phim Đại thoại Tây Du (A Chinese Odyssey) dựa theo tác phẩm Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân. Thực ra, Lưu chỉ mượn Tây Du Ký với Tôn Ngộ Không là nhân vật chính để kể một câu chuyện khác.

Diễn viên chính trong hai phần Đại thoại Tây Du này không ai khác hơn chính là Châu Tinh Trì. Lúc này Châu 33 tuổi, đã thành danh sau hơn mười năm thăng trầm trong làng giải trí Hongkong.

Lần đầu tiên Lưu Trấn Vĩ và Châu Tinh Trì hợp tác là phim All For The Winner (Đổ Thánh) – bộ phim đánh dấu bước ngoặt trong sự nghiệp của Châu, đã giới thiệu với công chúng Hongkong một ngôi sao điện ảnh mới với những đặc điểm rất riêng để rồi sau này trở thành một thương hiệu của phim Châu Tinh Trì.

Sau Đổ Thánh, Lưu và Châu còn hợp tác cùng nhau trong 2 phim nữa là Fist of Fury 1 và 2 (Tân Tinh Võ Môn 1991). Còn với Châu Tinh Trì, từ sau Đổ Thánh sản xuất năm 1990 đến năm 1995, anh đã đóng hơn 20 phim, trong đó có Học trường Uy Long, Tô Khất Nhi, Tân Lộc Đỉnh Ký, Gia Hảo Hỷ Sự, Đường Bá Hổ Điểm Thu Hương, Tế Công, Quốc sản 007… Phim nào cũng ăn khách và để lại trong lòng khán giả một hình ảnh Châu Tinh Trì rất Châu Tinh Trì.

Quay trở lại với Đại thoại Tây Du năm 1995. Lưu đã chia bộ phim gồm 2 phần, gọi tên như sau:

– Tây du kí phần đầu: Nguyệt quang bảo hợp – (A Chinese Odyssey Part One: Pandora’s Box)
– Tây du kí phần kết: Tiên lí kì duyên (A Chinese Odyssey Part Two: Cinderella)

Vai Tôn Ngô Không – Đại đương gia Chí Tôn Bảo (hậu thân của Tôn Ngộ Không) dĩ nhiên là do Châu Tinh Trì thủ diễn. Các vai khác do những diễn viên đã từng hợp tác cùng Châu trong rất nhiều phim của anh. Trong đó phải kể đến Ngô Mẫn Đạt (Nhị đương gia – Trư Bát Giới), La Gia Anh (Đường Tam Tạng), Lam Khiết Anh (Xuân Tam Thập Nương – Nhện Tinh), Mạc Văn Úy (Bạch Tinh Tinh – Bạch Cốt Tinh), Thái Thiếu Phân (Thiết Phiến Công Chúa), Chu Ân (Tử Hà/Thanh Hà – Bàn Tơ Đại Tiên)…

Ở phần đầu, Nguyệt quang bảo hợp kể lại câu chuyện năm trăm năm trước Tôn Ngộ Không do không thể nào chịu nổi vị sư phụ mỏ nhọn nói nhiều nên mới hợp mưu cùng Ngưu Ma Vương bắt Đường Tăng ăn thịt, lại trộm lấy Nguyệt Quang Bảo Hợp của Tử Hà Tiên Tử mà gây rối. Quan Âm Đại Sĩ được Ngọc Hoàng nhờ vả, mới ra tay bắt Ngộ Không nhốt vào lục bình toan trị tội. Đường Tăng thấy vậy bèn cầu xin được chết thay cho đại đệ tử…

Năm trăm năm sau, trên giang hồ xuất hiện một bọn cường hào gọi là bang Lưỡi Búa. Chúng chuyên tác oai tác quái vùng đại mạc, đại dương gia là Chí Tôn Bảo, nhị đương gia là… Ngô Mẫn Đạt. Một ngày kia có một nữ hồng nhân tên gọi Xuân Tam Thập Nương xuất hiện ở địa phận quản lý bang Lưỡi Búa. Nàng dùng trẻ tuổi mà võ công cao đã xử gọn gàng bang Lưỡi Búa từ đương gia cho đến tiểu tốt, rồi “mượn tạm” cơ ngơi của bang để nghỉ ngơi chờ người có ba nốt ruồi đỏ ở lòng bàn chân đi qua…

Photobucket

Câu chuyện bắt đầu tiếp diễn khi Chí Tôn Bảo phát hiện ra Xuân Tam Thập Nương chính là Hắc Thù Tinh và vị tiểu sư muội của nàng ta có dung mạo xinh đẹp tuyệt trần tên gọi Bạch Tinh Tinh lại chính là hóa thân của Bạch Cốt Tinh. Rồi abc và xyz, Chí Tôn Bảo bị hai nàng bắt đem về động Bàn Tơ để điều tra tung tích của Đường Tam Tạng. Tại đây Chí Tôn Bảo vô tình nhặt được Nguyệt Quang Bảo Hợp khi… đào đất định trốn ra ngoài. Tiếp đó giữa Chí Tôn Bảo và Bạch Tinh Tinh nảy sinh mốt đoạn tình cảm lâm li bi đát. Yêu đương rồi hiểu lầm dẫn đến chuyện Bạch Tinh Tinh tự vẫn khiến Chí Tôn Bảo phải dùng Nguyệt Quang Bảo Hợp để quay ngược thời gian nhầm cứu tình nhân. Ai dè đâu, sau ba lần quay ngược thời gian mà vì cái này cái nọ cái kia chẳng mần ăn chi được, ở lần thứ tư Nguyệt Quang Bảo Hợp bị trục trặc nên thảy luôn chàng giai về với năm trăm năm trước… Đến đây thì hết phần đầu.

Nội dung trong phần đầu chỉ là câu chuyện mở đầu cho rất nhiều thứ sẽ diễn ra ở phần sau. Ở phần này, có thể thấy Lưu Trấn Vĩ đã khéo léo đem rất nhiều tình tiết trong kiếm hiệp Kim Dung, Cổ Long vào trong đời sống của bang Lưỡi Búa. Như chuyện đại đương gia Chí Tôn Bảo vì tỉ thí với Côn Luân Tam Thánh mà dính Thất Thương Quyền thành ra bị nhòa mắt, gây ra bao chuyện giở khóc dở cười rất tầm xàm.

Photobucket

Hay chuyện Xuân Tam Thập Nương đặt đồng tiền trên đầu bang chúng Lưỡi Búa lệnh là nếu rớt đồng tiền xuống thì bị hự hự, chiêu này nhái theo Kim Tiền Bang trong Đa tình kiếm khách vô tình kiếm của Cổ Long. Rồi cái màn tắm trong hồ bị bè lũ Lưỡi Búa toan xâm hại cũng là tình tiết của Phong Tứ Nương trong Tiêu Thập Nhất Lang – Cổ Long…

Photobucket

Photobucket

Nội dung thì cũng không có gì nhưng mọi tình tiết phim đều có thể cười hặc hặc hặc. Cảnh Chí Tôn Bảo vì si mê Bạch Tinh Tinh mà quyết tâm thay đổi hình tượng, cắt tóc cạo râu thành bạch diện thư sinh đứng trên cầu, gió thổi áo dài bay phấp phới lộ đôi chân nhẵn nhụi thiệt là gợi cảm không gì tả nổi. Rồi đoạn vô tình bị lửa cháy ngay chỗ khó nói không làm sao dập tắt được phải nhờ đến nhị đương gia bay dzô đạp tới tấp lửa mới tắt mà đành cười trong cay đắng. Báo hại, đến đoạn mưu bắt chị em yêu tinh, cứ đinh ninh là dán bùa của Bồ Đề tặng rồi nên không bị hai yêu nữ thấy, thành ra Chí Tôn Bảo và đồng bọn phải tuyệt đối im lặng không dám phát ra tiếng động gì hết. Ai dè hai con nữ yêu ma lanh quá xá cố tình làm cháy ngay chỗ khó nói của Chí Tôn Bảo, làm đại đương gia phải cắn răng nhắm mắt mà nhờ đàn em ra chân mặc sức dẫm đạp… Đến lần thứ ba thì nhị đương gia chỉ đành lắc đầu mà nói thôi bỏ đi bỏ đi, nó cháy khét hết rồi còn chi nữa đâu he he. Thiệt là phỡn, thiệt là nhảm, mà thiệt là thích thú.

Photobucket

Những đoạn biểu lộ tình cảm luyến ái của Chí Tôn Bảo với Bạch Tinh Tinh cũng hết sức buồn cười. Cười vì dễ thương mà nhảm chịu hông nổi. Cái gì mà nàng khóc chàng muốn đưa tay ôm nàng nhưng ngập ngừng, thế là nàng nắm tay nàng đặt lên vai nàng luôn, rồi cả hai xuân tình phát tiết cái gì mà định gì gì mà hông ngờ bà cha nó cái dây quần cột khó gỡ quá. Rồi nàng khóc, chàng xin lỗi vì đã mạo phạm, nàng nói chớ hẻm phải nha, tại em quen làm buổi tối há há… Ngay cả lúc bốn lần dùng Nguyệt Quang Bảo Hợp để ngược thời gian quay lại cứu Bạch Tinh Tinh cũng rất hay rất nhảm, làm xem mà cười thích thú.

Photobucket

Các nhân vật trong phần này đều diễn xuất xuất sắc, từ nhị đương gia của Ngô Mẫn Đạt cho đến Bính Mù và đồng bọn bang Lưỡi Búa, hay Xuân Tam Thập Nương của Lam Khiết Anh… Mạc Văn Úy trong phim này mới 20 tuổi, quả thật dung nhan xinh đẹp…

Photobucket

Thế nhưng, dung nhan của Mạc Văn Úy và Lam Khiết Anh dường như chưa là gì cả so với Chu Ân ở phần 2…

Ở phần sau, là câu chuyện khi Chí Tôn Bảo bị Nguyệt Quang Bảo Hợp đưa ngược lại về năm trăm năm trước. Mở mắt ra nhìn trời ngó đất thì thấy một thiếu nữ dung mạo tuyệt trần tên gọi Tử Hà xuất hiện. Nàng này coi xinh đẹp mà cũng hơi cà chớn, nói chớ núi này động này giờ là của ta, gì ở đây cũng là của ta, mi cũng dzậy ha ha…

Photobucket

Nguyên Tử Hà cùng Thanh Hà là hai chị em, hổng biết mần sao mà thù nhau ghê gớm quính nhau dữ dội. Phật Tổ thấy dậy mới mần phép biến hai chị em thành hai sợi chỉ quấn nhau thành cái tim đèn nằm trên bàn Phật. Một ngày kia Tử Hà mới trốn xuống trần gian mang theo thanh Tử Thanh Bảo Kiếm. Nàng phát nguyện hở giai nào trên thế gian mà rút được thanh kiếm khỏi vỏ thì nàng sẽ lấy làm chồng…

Photobucket

Hỏng dè Chí Tôn Bảo rút ra cái một. Thế là Tử Hà nói i cha i cha đây rồi, giai này là giai của ta, ta iu chàng, ta iu chàng tha thiết. Chí Tôn Bảo thì muốn lấy lại Nguyệt Quang Bảo Hợp để tới năm trăm năm sau cứu sống Bạch Tinh Tinh nên đành đi theo Tử Hà. Nhưng Tử Hà và Thanh Hà cơ thể chỉ có một thành ra sáng là Tử tối là Thanh, báo hại Chí Tôn Bảo phải đẻ ra thêm Chí Tôn Ngọc để mà đối phó. Rồi thế này thế nọ, Chí Tôn Bảo nói anh iu ai thì chỉ tim anh mới biết, anh hận hong moi nó ra được để chứng minh em thấy… Tử Hà nói cần chi cần chi, rồi nhảy vào trong đó hỏi xem tim Tôn Bảo có ai ở trỏng…

Photobucket

Rồi Đường Tam Tạng, Bát Giới, Sa Tăng và Ngưu Ma Vương xuất hiện. Ngưu Ma Vương thì mưu bắt Đường Tăng để ăn thịt. Lúc này Tử Hà hiểu lầm Tôn Bảo nên theo Ngưu Ma Vương đa tình háo sắc đòi để con trâu này cưới làm vợ quách cho rồi… Rồi Thiết Phiến, rồi em gái Ngưu Ma Vương cũng xuất hiện luôn.

Photobucket

Photobucket

Trong trận quính dí Ngưu Ma Vương, Chí Tôn Bảo vô tình bị té xuống vực rồi nhờ Bồ Đề đưa về động Bàn Tơ. Ở đó chàng gặp lại Bạch Tinh Tinh của năm trăm trước, rồi giải thích này nọ về nhân duyên năm trăm năm sau. Tôn Bảo sẽ chọn ai, Tử Hà hay Tinh Tinh? Chàng cũng không biết, chỉ có trái tim chàng mới hiểu, thành ra Tinh Tinh nhảy luôn vào đó để xem coi sao. Nhảy vào mới biết, trước đây cũng có một cô gái đã vào trước nàng và để lại một vật…

Ở phần này, Lưu Trấn Vĩ đã giới thiệu một Chu Ân 19 tuổi qua hình tượng Tử Hà xinh đẹp thiệt chịu không có nổi luôn.

Cảnh quay mở đầu với hình ảnh Tử Hà chèo xuồng qua sông cỏ lau đẹp điên đảo. Cảnh nàng đứng giữa đại mạc đẹp điên đảo, nàng cưỡi ngựa vào làng cũng đẹp đảo điên. Mỗi ánh mắt cử chỉ, nụ cười của hoa đán Hongkong đều biểu hiện được nét ung mà nghịch ngợm, hồn nhiên mà quyến rũ. Một thứ mỹ sắc làm háo hức lòng người.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Xuyên suốt phần hai, hình ảnh Tử Hà bên cạnh Chí Tôn Bảo thiệt đáng iu mà kiều diễm không bút mực hay keyboard nào tả xiết.

Vẫn lối diễn tưng tửng rất Châu Tinh Trì, hình ảnh của Chí Tôn Bảo trong phần này vẫn là tiểu nhân sợ chết nhưng một mực chân tình, đến cuối cùng mới bộc phát thành anh hùng.

Phần kết là cảnh Tử Hà bị Ngưu Ma Vương cưỡng đoạt ép thành hôn, Chí Tôn Bảo thì lựa chọn giữa Tinh Tinh và Tử Hà.

Cuối cùng kết cuộc sẽ ra sao?

Tinh Tinh đã chọn ra đi. Nàng biết, nàng không nằm trong trái tim Chí Tôn Bảo. Chàng không thuộc về nàng.

Tử Hà thì chờ đợi, nàng tin Chí Tôn Bảo sẽ quay trở lại giải cứu nàng, cả hai sẽ tiếp tục đoạn tình duyên luyến ái.

Còn Chí Tôn Bảo? Chàng cuối cùng cũng hiểu, ai là người trong trái tim của chàng. Khi Tử Hà đối diện với trái tim chàng, trước khi trở ra, nàng để lại một vật…

Vật ấy là một giọt lệ.

Photobucket

To TOILAA: “Đã từng có một mối tình chân thành phô bày trước mặt tôi. Nhưng mà tôi không biết trân trọng. Cho tới khi mất đi tôi mới biết ăn năn thì không kịp. Trên trần gian còn có gì đau khổ hơn như vậy?!? Nếu mà ông trời cho tôi một cơ hội trở lại một lần nữa, thì tôi sẽ nói với cô gái đó tôi yêu cổ. Nếu nhất định phải có một kỳ hạn cho mối tình này, tôi hy vọng là… mười ngàn năm”.

Trong phim Thiên hạ vô song (2002) cũng của Lưu Trấn Vĩ, có sự tham gia diễn xuất của Lương Triều Vỹ, Triệu Vy, Chu Ân,… Chu Ân đã nhại lại:

“Thật là cảm động. Ta nhớ lại Tôn Ngộ Không trong Đại thoại Tây Du từng nói… Từng có một bát mì chân lợn nướng nóng hổi để ngay trước mặt ta nhưng ta không hề quý trọng. Đến khi mì nguội thì hối không kịp nữa. Đây chính là điều đau khổ nhất trên thế gian…”

He he.

Người ta có thể yêu nhau trong khoảnh khắc, nhưng có thể hận nhau suốt ngàn năm. Chung quy, Chí Tôn Bảo cũng chỉ có thể lựa chọn cách từ bỏ.

Chàng lại đội Kim cang cô lên đầu và trở thành Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, đánh bại Ngưu Ma Vương để tiếp tục đưa Đường Tam Tạng lên đường thỉnh kinh. Chung quy một đoạn nhân tình cùng Tử Hà cũng chỉ là nhân mộng. Tiền duyên vạn kiếp, tình nghiệt năm trăm năm cũng chỉ là trong một khoảnh khắc…

Năm trăm năm trước, năm trăm năm sau, đâu là thực tại?

Thủy Liêm Động, Bàn Tơ Động hay Bồ Đề Động chung quy cũng chỉ là một cái tên.

Kết cục là gì không quan trọng, còn chăng chỉ là niềm luyến tiếc.

Từng chi tiết trong phần kết đều được chăm chút kỹ lưỡng, có thể bật cười mà cũng có thể nghiền ngẫm suy nghĩ… nếu thích. Xem phim của Châu Tinh Trì, không thể diễn tả được cách diễn xuất của anh như thế nào cho đúng, chỉ có thể xem rồi nhớ rồi phì cười. Biểu hiện trên gương mặt, những cử chỉ, thản nhiên mà hóm hỉnh đến phi thường.

Thật sự phi thường. Thật sự rất Châu Tinh Trì.

Ở phần sau, có hai tình tiết mà anh rất thích. Một là cảnh Tam Tạng hát bài Only You, thiệt xuất sắc chịu không nổi. La Gia Anh đã thủ diễn một Tam Tạng đặc biệt đến lạ lùng, một hình tượng Đường Tăng chưa bao giờ có trong lịch sử các phim làm về Tây Du Ký. Nói nhiều, dai dẳn, lằng nhằng, ưa triết lý… một mẫu người thiệt là làm người ta nhức đầu đến chết. Tính tình hiếm có của vị đại sư Đại Đường đã khiến cho đệ tử của ông thà làm yêu chớ không làm Phật mà âm mưu cùng Ngưu Ma Vương mần thịt ông. Vậy mà lúc bị treo trên cột chờ hành hình, vị Tam Tạng này vẫn lạc quan và nói rất nhiều. Nói nhiều đến mức hai con yêu canh chừng ông, con thì tự rút dao đâm lòi ruột, con thì treo cổ để khỏi phải nghe lải nhải nữa. Tu hành như Đường Tăng mới thiệt xuất chúng.

Photobucket

Hai là các đoạn thoại với trái tim của Chí Tôn Bảo của hai nàng Tử Hà và Bạch Tinh Tinh. Chung quy người ta chẳng hiểu hai nàng hỏi gì và trái tim trả lời cái gì. Rốt cuộc chỉ có tự mỗi nàng hiểu, rồi Chí Tôn Bảo hiểu. Đó là nút thắt của đoạn nhân duyên luyến ái giữa ba người mà cách mở nút thì thật sự xuất chúng.

Sau khi công chiếu vào năm 1995, Đại thoại Tây du đã nhận được sự hưởng ứng hết mực từ đông đảo công chúng đồng thời được giới phê bình đánh giá cao. Tại Giải thưởng Điện ảnh Hồng Kông lần thứ 15 bộ phim có một số đề cử trong đó có hạng mục kịch bản và vai nam chính tuy nhiên tác phẩm đã không giành được bất cứu giải nào. Dù vậy, Châu đã giành giải Vai nam chính xuất sắc nhất của Hiệp hội Phê bình Điện ảnh Hồng Kông, đây là một trong những giải thưởng diễn xuất đầu tiên của ngôi sao phim hài này. Năm 2005 bộ phim đã được bình chọn xếp thứ 19 trong danh sách 100 phim tiếng Hoa hay nhất trong lịch sử.

Đây cũng có thể nói là phim hay nhất của Châu Tinh Trì trong giai đoạn định hình phong cách và thời gian Châu ngự trị trên đỉnh cao phong độ với vai trò là Vua hài Hongkong những năm chín mươi.

Năm 2010, đạo diễn Lưu Trấn Vĩ tiến hành làm phim Nguyệt Quang Bảo Hợp 2010. Phần tiếp theo này cũng xoay quanh chiếc hộp Nguyệt Quang, nhưng có nội dung khác. Dĩ nhiên là không có Châu Tình Trì. Bộ phim quy tụ đông đảo dàn diễn viên nổi tiếng của HongKong như Tăng Chí Vĩ, Đàm Diệu Văn, Tôn Lệ, Chung Hân Đồng… Vai chính được giao cho Trịnh Trung Cơ và Tôn Lệ.

Chuyện kể Mai Côi tiên tử đã trộm thanh Tử Thanh Bảo Kiếm của sư tỷ là Tử Hà rồi trốn xuống trần, cũng phát thệ hệt như sư tỷ trong phần trước rồi bị tên đạo tặc tên Thanh Nhất Sắc (Trịnh Trung Cơ) rút được kiếm ra khỏi vỏ. Cả hai lại vô tình nhặt được Nguyệt Quang Bảo Hợp từ tay Ngưu Ma Vương rồi lại tiếp tục một đoạn tình duyên xuyên không gian, vượt thời gian về với thời Tam Quốc… Một loạt những tình tiết từ các phim Xích Bích, Thập diện mai phục, Kungfu Panda, Kungfu (Châu Tinh Trì), và cả Titanic… được lồng vào hành trình của đôi tình nhân để rồi kết thúc cũng quay trở về với thực tại có sự xuất hiện của Thiết Phiến (Thái Thiếu Phân) và Tử Hà (Chu Ân)…

Những tình tiết từ bộ phim mười lăm năm trước cũng được nhắc đến trong phim này dù thoáng qua. Bộ phim không để lại nhiều ấn tượng sâu sắc như bản trước nó dù cũng đem lại nhiều tiếng cười thú vị. Tuy nhiên, tất cả cũng chỉ dừng ở đó.

Tác giả: Phan Hải

Leave a comment

[10.11.2015]

hoa-co-may2

Về quê!

Đi thăm mộ, thắp nhang.

Hoa cỏ may vương đầy nơi vạt áo ….

©

,

Leave a comment

Wabi-Sabi là gì?

Wabi Sabi cho hoạ sĩ, nhà thiết kế, thi sĩ và triết gia

Tác giả: Leonar Koren

Người dịch: depvabuon.blogspot.com

Lời giới thiệu 

Wabi Sabi là vẻ đẹp của những thứ bất toàn, vô thường và chưa trọn vẹn.

Là vẻ đẹp của những thứ khiêm tốn và nhún nhường.

Là vẻ đẹp của những thứ bất thường.

Vẻ đẹp đang bị lụi tàn. Chất xúc tác mạnh mẽ nhất cho cuốn sách này là sự phổ biến rộng rãi của trà đạo Nhật Bản. Thẩm mỹ Wabi Sabi đã có một thời gian dài hình thành và phát triển cùng trà đạo và đây cũng là một sự hứa hẹn cho một kinh nghiệm Wabi Sabi sâu sắc.

Hiroshi Teshigahara, vị Iemoto truyền thừa, nghệ nhân của trường dạy hoa đạo Sogetsu, đã ủy nhiệm cho ba kiến trúc sư nổi tiếng và thời thượng nhất Nhật Bản  thiết kế và xây dựng cho họ một không gian dể tổ chức các buổi trà đạo. chính Teshigahara cũng đóng góp một phần tư ý tưởng(1). Sau ba giờ bắt xe lửa và xe bus từ văn phòng của tôi tới đây, nơi mà trước kia là nền móng cũ khu nghỉ dưỡng mùa hè của hoàng tộc. Cái làm tôi thấy thất vọng là tôi chứng kiến một thứ tôn vinh sự tráng lệ , hùng vĩ và quyền lực, hầu như không có dấu vết nào của Wabi Sabi. Một căn trà thất mô phỏng túp lều trông mượt mà có vẻ như làm từ giấy lại như một chiếc ô lớn bằng nhựa trắng. Liền kề đó  là một kết cấu bằng kính, thép và gỗ trông có vẻ khá gần gũi với những tòa cao ốc văn phòng. Căn trà Wabi Sabi mà tôi kỳ vọng khi nhìn nhìn kỹ lại  xuất hiện thêm những chi tiết hậu hiện đại được thêm vào một cách vu vơ không đâu. Tôi chợt nhận ra rằng một lúc nào đó, Wabi Sabi –  thứ thẩm mỹ vượt trội – linh hồn của trà đạo đã trở nên một thứ gây nguy hiểm(2).

Phải thừa nhận là, vẻ đẹp Wabi Sabi không phải là “gu” chung của mọi người. Nhưng tôi tin tất thảy mọi người đều không muốn vẻ đẹp này bị mất đi. Sự đa dạng văn hóa là một niềm mong mỏi khi mà  khi mà xu hướng mọi thứ kinh nghiệm cảm xúc đều được đồng bộ hóa, nơi mà một “độc giả” điện tử đứng giữa  kinh nghiệm và sự quan sát, và tất cả những hiển thị đều được số hóa như nhau.

Ở Nhật  không giống như châu Âu và một phần nhỏ hơn ở Châu Mỹ, những chất liệu văn hóa bé nhỏ nhưng quý giá vẫn được giữ gìn. Vì vậy ở Nhật, bảo tồn một vẻ đẹp vũ trụ khỏi bị hoại diệt có nghĩa là, trong những ngày tháng muộn màng này, không đơn thuần chỉ là vật thể hay những đền đài mà là cả một hệ thống tư tưởng  thẩm mỹ mong manh còn sót lại trong bất kỳ một dạng tồn tại nào. Bởi lẽ Wabi Sabi không dễ dàng gì để đúc rút thành một dạng hình hay một lối diễn đạt rõ ràng được nên việc bảo tồn nó càng trở nên một công việc thật sự dễ làm ta nản lòng.

Vẻ đẹp duy tâm. Giống như nhiều người cùng thời với tôi, trước tiên tôi đã học hỏi về Wabi Sabi trong suốt những năm tháng tuổi trẻ với tinh thần hăng say của những năm cuối thập kỉ 60. Vào thời đó, minh triết văn hóa truyền thống Nhật Bản hứa hẹn một câu trả lời sâu sắc cho những câu hỏi dai dẳng của cuộc sống. Wabi Sabi với tôi như một kiểu mẫu thẩm mỹ nền tảng giúp phục hồi lại những thước đo đúng đắn về sự sáng suốt và cân bằng trong cuộc sống. Wabi Sabi giải quyết  được những phân vân nghệ thuật của tôi về việc làm sao có thể tạo nên những thứ đẹp đẽ mà không bị vướng bận vật chất như đầy rẫy những thứ “nghệ thuật” quanh mình bấy giờ. Wabi Sabi- sâu thẳm, đa chiều và khó nắm bắt – xuất hiện như thứ thuốc giải cho xã hội Mỹ khỏi bị tê liệt trong sự mượt mà, ngọt ngào quện lẫn trong vẻ đẹp. Tôi bắt đầu tin Wabi Sabi liên quan tới thứ thẩm mỹ ngày càng nhấn mạnh vào sự đi ngược lại những trào lưu của tuổi trẻ, hiện đại như nhạc punk, grunge(một thể laoij nhạc rock) hay những bất kì thứ  nào được gọi là cái mới

Trà thư. Lần đầu tôi đọc về Wabi Sabi trong cuốn trà thư của Kazuko Okakura, được xuất bản 1906. Mặc dù Okakura đã chạm tới khá nhiều mặt của Wabi Sabi, ông tránh dùng cụm từ” Wabi Sabi”. Có lẽ ông không muốn làm rối trí độc giả của mình bởi những từ nước ngoài mà không hoàn toàn cần thiết cho những ý tưởng thảo luận về thẩm mỹ của mình. (cuốn sách viết bằng tiêng Anh cho những độc giả không biết tiếng Nhật). Có lẽ ông cũng tránh đề cập tới phạm trù này vì vốn đã đầy gai góc cho ngay cả giới trí thức Nhật Bản.

Sau gần một thế kỷ cuốn sách ra đời, phạm trù Wabi Sabi cũng chỉ xuất hiện một cách qua loa trong sách vở và tạp chí  bàn về trà đạo hay những bí mật nhà nghề của Nhật Bản. Thi thoảng, đôi ba câu cũng nhắc đến trong những miêu tả về Wabi Sabi (thường là những câu mở dầu trong phần giới thiệu) cũng theo cách hời hợt như vậy. Và cụm từ này còn được dùng như một cách nói nhạo báng của những nhà phê bình trong và ngoài nước nhắm tới những thử nghiệm nghệ thuật khó hiểu của những người hâm mộ văn hóa truyền thống Nhật Bản.

Có lẽ giờ đây là thời điểm hứa hẹn văn hóa có thể vượt ra ngoài những định nghĩa đóng khung, có thể ngụp lặn sâu hơn một chút trong chiều sâu âm u. Trong  tinh thần này tôi đã tìm ra vài mảnh ghép của Wabi Sabi – mờ xỉn, vỡ vụn, hư nát trong khi có thể được phục hồi – và nỗ lực ghép chúng lại với nhau để tạo nên một cái gì đó có nghĩa. Tôi đã đi được một quãng đường xa bằng những nhà thẩm định giá trị Wabi Sabi, những sử gia, nhà văn hóa đi được – và sau đó đã bước xa thêm một chút. Cố gắng hiểu bản chất ẩn sâu bên dưới, kết nối tư tưởng với hành động, tôi cố gắng nắm bắt tất cả, chính thể luận của Wabi Sabi và làm cho nó mang một ý nghĩa nhất định(3). Kết quả là trong tập sách mỏng này, chỉ như một sự ướm thử, là bước đầu cá nhân tôi trên con đường “gìn giữ” những giá trị mà xưa kia đã từng là một thứ thẩm mỹ được thấu hiểu và nhận biết rõ ràng.

Lịch sử một định nghĩa cố tình bị lảng tránh

Khi được hỏi Wabi Sabi  là gì, hầu hết người Nhật đều lắc đầu e ngại và đưa ra lời xin lỗi cho việc khó có  thể giải thích một cách rõ ràng. Mặc dù họ đều cho rằng mình có thể hiểu được ý nghĩa của nó bởi nói cho cùng thì đó là một trong những giá trị cốt lõi của văn hóa Nhật Bản, song rất ít người có thể nói một cách rõ ràng về thứ cảm giác này.

Tại sao vậy? Bởi vì, như một số người theo chủ nghĩa Sô-vanh cho rằng, cần thiết phải có thứ tố chất bản địa? Gần như vậy. Bởi vì tiếng Nhật là thứ ngôn ngữ  thích hợp cho việc truyền tải những thông điệp mang nhiều tính cảm xúc, mơ hồ, thứ logic của con tim chứ không thích hợp cho kiểu lý tính rõ ràng. Một phần nào đó có thể đúng, nhưng lý do chính mà người Nhật không được hoc về khái niệm Wabi Sabi  một cách chính thống có lẽ là do không có một quyển sách hay vị thầy nào dạy về vấn đề này.

Điều này không phải là ngẫu nhiên, trong suốt lịch sử thì một cách hiểu lý tính về Wabi Sabi  đã ngầm bị loại bỏ từ trước.

Thiền tông. Gần như từ khi ra đời như một giá trị thẩm mỹ khác biệt, Wabi Sabi đã có  cùng vùng ngoại biên với thiền tông. Thậm chí nhiều khi Wabi Sabi còn được gọi là “Zen of things”, như một minh họa cho rất nhiều giáo lý minh triết của nhà Thiền(4). Người Nhật đầu tiên có liên hệ tới Wabi-Sabi là một vị trà sư, một nhà tu hành, một vị thiền sư đã hành thiền và đã đạt tới đại ngộ. Một trong những tư tưởng lớn của Thiền tông là loại bỏ sự huyên náo. Hiểu biết chân thật trong nhà Thiền, chỉ có thể chuyển giao trong tâm thức, không thể viết hay nói ra. “Người biết không nói, người nói thì không biết”. Ở cấp độ mới bắt đầu, những lời giáo huấn này được nhắc nhở luôn để tránh sự hiểu sai về phạm trù vốn rất dễ bị nhầm lẫn này. Vậy nên, một định nghĩa rõ ràng  nhằm giải thích khái niệm Wabi-Sabi  là một thứ đã bị cố tình tránh né.

Hệ thống Iemoto. Từ thế kỉ 18, việc tổ chức và trao truyền những tinh hoa văn hóa nghệ thuật Nhật Bản như trà đạo, hoa đạo, thư pháp, ca vũ kịch  là công việc của một nhóm người tinh yếu trong gia tộc. Thành viên đứng đầu gia tộc trong mỗi nhóm này được gọi là Iemoto(5). Việc đặt tên loại hình, tạo tác hay chọn loại hình nghệ thuật để theo đuổi được quyết định hoàn toàn bởi các Iemoto. Cũng như trong Thiền tông, tinh yếu nhất định chỉ trao truyền cho một số người được chọn lựa. Wabi Sabi, một phần trọng yếu trong kho tài sản trí tuệ của Iemoto ( đặc biệt trong lĩnh vực trà đạo) là thứ không thể trao đi – trừ phi đó là một cuộc chuyển giao có giá trị tiền bạc hoặc vì lòng yêu thích. Những khái niệm mơ hồ và lạ lùng kiểu Wabi Sabi  cũng nhiều khi cũng được vận dụng khôn khéo để tạo nên một thương vụ kiếm lời. Sự mơ hồ về ý nghĩa lại dường như trêu ngươi những khách hàng mù mờ về giá trị thực của Wabi Sabi, đó chính là mối làm ăn cho những Iemoto giả hiệu.

Thứ thẩm mỹ mơ hồ. Ý nghĩa hiển minh của Wabi Sabi được bao bọc trong sự huyền bí vì những lý do mang tính thẩm mỹ. Vài nhà phê bình Nhật Bản cảm thấy rằng Wabi Sabi cần duy trì trong đặc tính khó hiểu, mơ hồ và khó định nghĩa bởi sự khó có thể nắm bắt lại chính là một phần trong tính đặc sắc của nó. Wabi Sabi , họ tin rằng, là một điểm cùng đích, chứa một cái kết trong chính mình, không bao giờ được nhận diện một cách hoàn toàn. Từ ưu thế này, sự không thể định nghĩa hay nắm bắt lại đơn giản  là một mặt không hoàn hảo sẵn có của Wabi Sabi. Bởi tính logic, sáng sủa rõ ràng không phải là tính chất của Wabi Sabi nên việc cố công giả thích hay định nghĩa lại chính là làm cho ý nghĩa của nó hạn hẹp đi.

Có thể những nhà phê bình đúng. Trong địa hạt thẩm mỹ, những lý do luôn lệ thuộc vào nhận thức và cảm giác. Trong truyền thống, những nghệ nhân làm kiếm và người thẩm định thường nói về thứ năng lượng tâm linh tiềm ẩn trong mỗi thanh kiếm, đó là thứ thần bí nhất. Ngày nay, những người trẻ tuổi được học hành và thực nghiệm đầy đủ về mọi yếu tố như nhiệt độ chính xác của lò nung, tỉ lệ thành phần kim loại và cả thời điểm khi mà thanh kiếm đạt được “tính” cần thiết – độ linh hoạt, độ cứng, tính dẻo dai…hay chính linh hồn của thanh kiếm được thực sự hình thành. Có lẽ những cách thức mới có phần bộc trực này làm giảm đi sự lãng mạn của cái gì đó còn trong tưởng tượng. Nhưng nếu có thể góp phần bảo tồn một giá trị thẩm mỹ độc đáo, một vài cột chỉ đường thiết nghĩ cũng nên cần dựng lên cho thế hệ mai sau.

Một định nghĩa tạm thời

Wabi Sabi là nét đặc thù và rõ ràng nhất khi ta nghĩ tới vẻ đẹp truyền thống Nhật Bản. Nó chiếm một vị trí vô cùng to lớn, tựa như một “đền Phatheon của Nhật Bản ” về những giá trị thẩm mỹ, cũng giống như những lý tưởng của Hy Lạp về vẻ đep và sự hoàn hảo  ở phương Tây(6). Wabi Sabi, chính nó đã chứa một sự diễn tả đầy đủ nhất về một lối sống. Hay ít nhất, đó cũng là một vẻ đẹp độc đáo.

Trong tiếng Anh, từ vựng có nghĩa gần nhất Wabi Sabi có lẽ là “rusty”. Theo định nghĩa của Webster, “rusty” có nghĩa là sự đơn giản, không màu mè, mộc mạc…(với) bề mặt thô nhám, không trơn nhẵn. Mặc dù “rusty”chỉ diễn tả được một chiều kích giới hạn của khái niệm thẩm mỹ Wabi Sabi, nó vẫn là ấn tượng ban đầu của rất nhiều người khi bắt gặp những thứ Wabi Sabi . Wabi Sabi mang một vài đặc điểm gần giống với cái mà ta gọi là “nghệ thuật nguyên thủy”. Đối tượng sáng tạo là đất, đó là thứ nguyên liệu mộc mạc, gần gũi nhất mà có lẽ cũng ra đời sớm nhất trong tự nhiên. Nhưng khác với “nghệ thuật nguyên thủy”,  Wabi Sabi  không dùng những dạng tượng trưng hay biểu tượng.

Ban đầu, hai từ”wabi” và “sabi” có nghĩa hoàn toàn khác nhau. “Sabi” nguyên nghĩa là lạnh lẽo, hoang tàn. Còn “Wabi” nguyên nghĩa là sự cô tịch, trạnh thái buồn bã, yếm thế. Khoảng thế kỉ XIV, nghĩa của hai từ này mới bắt đầu đi theo chiều hướng của những giá trị thẩm mỹ tích cực hơn. Lựa chọn  cuộc sống ẩn dật và thanh đạm của những nhà tu hành theo lối khổ hạnh được cho là càng có nhiều cơ hội cho sự phát triển phong phú về mặt tinh thần. Khuynh hướng, cách sống nên thơ này mang trong mình một thái độ sống trân trọng mọi thứ, ngay cả những chi tiết nhỏ bé vụn vặt thường ngày, khả năng nhìn ra những vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong, những bình diện của thiên nhiên thường không mấy ai nhìn ra. Đến lượt những thứ nhỏ bé tầm thường lại mang một ý nghĩa mới mẻ như là nền tảng của cái mới, cái đẹp thuần khiết.

Qua hàng thế kỉ, ý nghĩa của “wabi” và “sabi” ngày nay đã có nhiều thay đổi và ranh giới giữa chúng thật sự đã bị xóa nhòa. Khi một người Nhật nói “wabi” thì cũng có thể họ đang nói về “sabi” và ngược lại. Thường thì họ đơn giản gọi chung là “Wabi Sabi”,  đó cũng là một quy ước ngầm trong cuốn sách này. Nhưng nếu chúng ta coi  “wabi” và “sabi” như những phần tử riêng biệt thì có thể phân loại chúng như sau:

WABI

SABI

·         Một cách sống, một con đường tâm linh

·         Hướng nội, chủ thể

·         Một cấu trúc có tính triết học

·         Thứ thuộc không gian

·         Chất liệu, nghệ thuật, văn học

·         Hướng ngoại, khách thể

·         Một lý tưởng thẩm mỹ

·         Thứ thuộc thời gian

Một phép so sánh với chủ nghĩa hiện đại

Để có một mường  tượng rõ ràng hơn về Wabi Sabi là cái gì và không là cái gì – có lẽ tốt hơn là ta nên đặt nó trong phép so sánh và tương quan với chủ nghĩa hiện đại, khuynh hướng thẩm mỹ chiếm ưu thế của xã hội mang tính toàn cầu hóa của nửa sau thế kỉ XX. “Chủ nghĩa hiện đại” lại là một phạm trù khác vốn khó nắm bắt đã để lại một vết cắt lớn trong lịch sử nghệ thuật sáng tạo, trong hành xử và triết học. Ở đây chúng ta đang nhắc tới “chủ nghĩa hiện đại” chính thống, cái  mà hiện thân của nó là hầu hết tác phẩm được trưng bày trong những bộ sưu tập của bảo tàng nghệ thuật hiên đại ở NewYork. Nghệ thuật hiện đại chính thống bao gồm hầu hết là những trang thiết bị đường nét sắc sảo đi theo trường phái tối giản, máy móc, ô tô và cả những đồ dùng được sản xuất từ thế chiến thứ II. Nó còn bao gồm cả bê tông, sắt thép, những tòa cao ốc được bao bọc kính bên ngoài như  kiểu kiến trúc của chính cái bảo tàng này.

Giống nhau:

  • Cả hai đều được áp dụng trong những đối tượng, không gian và thiết kế của con người.
  • Chúng đều có động thái mạnh mẽ đi ngược lại những trào lưu chiếm ưu thế thời đó, chủ nghĩa hiện đại là một sự chuyển hướng căn bản từ chiết trung cổ điển từ thế kỉ XIX. Wabi Sabi là sự chuyển hướng căn bản từ kiểu cách cầu toàn, tráng lệ của Trung Hoa cổ điển thế kỉ XVI và trước đó.
  • Đều tránh bất cứ một thứ trang trí nào trọn vẹn, hoàn hảo về mặt kết cấu.
  • Chúng đều trừu tượng, không mang tính đại diện cho cái đẹp lý tưởng
  • Đều mang trong mình những đặc trưng dễ dàng  nhận biết. Chủ nghĩa hiện đại  không tì vết, bóng bẩy, mượt mà. Wabi Sabi mộc mạc, bất toàn và bất thường.

Khác nhau(7):

CHỦ NGHĨA HĐ

WABI SABI

·         Phạm vi cộng đồng

·         Gợi ra một thế giới quan có tính logic

·         Hoàn toàn

·         Tìm kiếm những giải pháp mang tính toàn cầu, nguyên mẫu

·         Sản xuất hàng loạt

·         Hướng tới tương lai

·         Tin tưởng vào sự chi phối của tự nhiên

·         Lãng mạn hóa công nghệ

·         Con người thích ứng với máy móc

·         Dạng hình học(sắc nhọn, chính xác, vuông thành sắc cạnh)

·         Hình ảnh ẩn dụ là cái hộp( được bao kín bởi những đường thẳng chính xác)

·         Vật liệu nhân tạo

·         Có vẻ ngoài trơn nuột

·         Cần bảo quản tốt

·         Độ tinh khiết,không pha tạp càng làm giàu sức biểu hiện hơn

·         Làm suy giảm thông tin có được từ mặt giác quan

·         Không khoan nhượng với sự mơ hồ,mâu thuẫn

·         Lạnh

·         Thường sáng sủa tươi mới

·         Chức năng và tiện ích là những giá trị cơ bản

·         Vật liệu hoàn hảo là một lý thưởng

·         Trường tồn

·         Phạm vi cá nhân

·         Gợi ra một thế giới quan mang tính trực giác

·         Tương đối

·         Tìm kiếm những giải pháp mang tính cá nhân, phong vị riêng

·         Không trùng lặp nhau

·         Hướng tới hiện tại

·         Tin vào những cái bất khả tri thuộc về bản chất của tự nhiên

·         Lãng mạn hóa tự nhiên

·         Con người thích ứng với tự nhiên

·         Dạng hữu cơ( hình, viền mềm mại và không rõ ràng)

·         Hình ảnh ẩn dụ là cái bát( hình dáng tự do, mở ở phía trên)

·         Vật liệu từ thiên nhiên

·         Có vẻ ngoài thô nhám xù xì

·         Hợp với vẻ tàn phai, hư hoại do thời gian

·         Sự hao mòn, phai tàn càng nói lên được nhiều thứ hơn

·         Làm gợi mở hơn thông tin có tính giác quan

·         Hài lòng với sự mơ hồ và mâu thuẫn

·         Ấm

·         Thường tối và mờ xỉn

·         Chức năng và tiện ích không quá quan trọng

·         Sự phi vật chất hoàn hảo là một lý tưởng

·         Mọi thứ đều ngắn hạn

Lịch sử ra đời

Trước thời Rikyu. Lý tưởng đầu tiên truyền cảm hứng cho tính siêu hình, tinh thần và chuẩn mực đạo đức của Wabi Sabi là sự đơn giản, tự nhiên, chấp nhận thực tại được tìm thấy trong đạo Lão và thiền tông Trung Hoa. Trạng thái Wabi Sabi của tâm thức và ý thức về chất liệu đều được chuyển hóa từ bầu không khí sầu muộn, ảm đạm và bút pháp tiết chế tối đa của thơ ca và hội họa (tranh thủy mặc) Trung Hoa ở thế kỉ IX và thế kỉ X. Vào cuối thế kỉ XVI, những thành tố riêng rẽ này đã được hợp nhất lại thành một chất liệu rất “Nhật Bản”. Mặc dù Wabi Sabi nhanh chóng thẩm thấu vào hầu hết các mặt của trào lưu văn hóa và phong vị của Nhật Bản, nhưng nó chỉ đạt tới đỉnh cao trong khuôn khổ của trà đạo.

Có nhiều tên gọi khác nhau như Sado, Chado và Chanoyu, trà đạo đã trở thành một bộ môn nghệ thuật xã hội kết tinh có tính chắt lọc giữa những môn nghệ thuật khác như kiến trúc, nội thất, ngoại thất sân vườn, cắm hoa, hội họa, ẩm thực và trình diễn. Sự thành công của người thực hành bộ môn này là làm sao cho có thể sắp xếp hài hòa những hình thức thức nghệ thuật trên và khách tham gia trong một không gian thú vị mà tĩnh lặng và thường có một chủ đề xuyên suốt bên trong(8). Đạt tới đỉnh cao của nghệ thuật, đạt tới nhận thức vũ trụ trong ý niệm Wabi Sabi một cách đầy đủ nhất chính là mục đích bên trong của trà đạo.

Vị thầy đầu tiên được ghi nhận là Muratashuko, một vị thiền sư đến từ Nara. Thời đó trong xã hội thế tục thì trà đạo được coi là một thú vui tao nhã được ưa chuộng trong một bộ phận không nhỏ. Bởi vì, tiếng tăm và sự giàu có dường như gắn liền với việc sở hữu những món đồ pha trà quý hiếm, tinh xảo ngoại lai(9). Shuko, đi ngược lại với trào lưu này, cố ý sử dụng những đồ bản địa ở bất kì đâu, đó chính là khởi nguyên của thẩm mỹ Wabi Sabi trong  trà đạo.

Thời Rikyu. Một trăm năm sau sự ra đời những đột phá của Shuko, Wabi Sabi đã được “thần thánh hóa” nhờ Sen no Rykuy (1522-1591). Là con của một thương gia, Rikyu đã bắt đầu yêu thích trà đạo từ năm 17 tuổi(10). Đầu tiên Rikyu được biết tới như một nghệ nhân pha trà cho vị  thống soái Oda Nobungana hùng mạnh. Sau khi Oda Nobungana bị ám sát vào năm 1582, Rikyu chuyển sang phụ vụ cho người kế thừa của ông ta, một kẻ tài giỏi và lập dị là Toyotomi Hideyoshi. Rikyu, với 9 nghệ nhân pha trà khác, đã giúp Hideroshi thu nhận và đánh giá đúng những trà cụ qua việc thấu hiểu những nghi thức phức tạp và dụng cụ được sử dụng trong một nghi lễ trà đạo. mặc dù cuối thế kỉ XVI chiến tranh liên miên nhưng vẫn tồn tại một thời hoàng kim của sáng tạo trong nghệ thuật. Trong trà đạo thì đã có những thử nghiệm đáng kể với một cơ số dụng cụ, không gian kiến trúc và các kiểu lễ nghi. Giữa những luồng văn hóa vũ bão thì Rikuy vẫn tin tưởng vào chiến thắng của những lý tưởng thẩm mỹ có giá trị lâu dài : công khai đặt những thứ có vẻ thô mộc như đồ thủ công truyền thống của Hàn Quốc và Nhật Bản – những thứ có thể gọi là Wabi-Sabi ngang tầm, thậm chí còn cao hơn một bậc những món đồ xa xỉ, hoa mĩ, toàn bích của Trung Hoa(11). Rikyu cũng sáng tạo nên một kiểu trà thất dựa trên nguyên mẫu là túp lều của người nông dân với mái lợp rạ, tường đất xù xì và những cột kèo méo mó. Sau đó Rikyu còn giản lược trà thất chỉ còn một diện tích đáng kinh ngạc bằng 2 tấm tatami, khoảng chừng 39 feet vuông. (12)

Thật không may, những giá trị quay về nguyên bản, về sự mộc mạc tự nhiên mà Rikyu khởi xướng lại không được hoan nghênh và đánh giá cao ở thời đó. Hideroshi, một người vốn xuất thân từ nông dân đã nghi ngờ khiếu thẩm mỹ của Rikyu về những thứ mà thường bị cho là xấu xí. Liệu Rikyu có nhẫn tâm may cho hoàng đế “một bộ quần áo mới”? Trong lý tưởng thẩm mỹ của Hideroshi, cái đẹp là phải phô diễn được sự xa hoa khôn xiết: một trà thất được dát bằng vàng. Thẩm mỹ của Rikyu đứng trước nguy cơ làm rạn nứt mối qua hệ giữa họ, trong khi vốn Hideroshi đã sẵn ghen tị với việc Rikyu ngày càng được hoan nghênh. Sự bất cẩn về chính trị của Rikyu cộng với lợi lộc từ những Trà cụ  đã đần đẩy Hideroshi tới hành động ép Rikyu phải tự sát vào tuổi 70.

Sau Rikyu. Mối băn khoăn hoài nghi của những trà hội viên  từ sau cái chết của Rikyu, đã tìm được lời giải từ những lời truyền dạy chân thật của ông (không giống như những lời răn của Chúa hay đấng Mohammed đòi hỏi ở họ một sự vâng lời và thông suốt)(13). Trong giai đoạn này, những phán xét hay tưởng tượng mang tính cá nhân đã bị vắt kiệt khỏi trà đạo. Thậm chí hầu hết những cử chỉ động tác nhỏ nhất  của tay có tính nghi lễ khá cứng nhắc được duy trì và hầu như không thay đổi từ thời Rikyu ( lý do ở đây là Rikyu đã đạt tới một phương cách hoàn hảo nhất để sử dụng trà cụ với sự hạn chế tối đa những động tác thừa thãi làm hao tổn năng lượng) .

Khoảng 100 năm sau cái chết của Rikyu, “nghệ thuật” trà lại tìm được cái “đạo”của nó (chado), có vẻ như đó là một thứ tôn giáo hay phép rèn luyện tinh thần. Trong suốt quá trình bị biến đổi, Wabi Sabi, cốt lõi của trà đạo đã bị thu gọn lại, đơn giản hóa và gói gọn trong những lời dạy, những luật lệ bất di bất dịch. Wabi Sabi dường như đang trượt dần trên con đường tới cái điểm đối nghịch của nó: sự mượt mà, bóng bảy, sáng rõ.

Trên một mặt khác, các tổ chức- trường học phi lợi nhuận dạy về trà đạo có thể gọi là những bảo tàng sống kế thừa lịch sử giúp duy trì và bảo tồn một cách nguyên bản những nghi thức truyền thống. (Sự tập duyệt, sau tất cả, là cốt lõi của truyền thống). Cũng có thể nói rằng nếu không có những tổ chức này, Wabi Sabi – phần còn sót lại sẽ bị tàn lụi có lẽ còn nhanh hơn cả sự Âu hóa điên cuồng trên khuôn mặt Nhật Bản. Ngoài ra, việc thực hành nghi lễ còn có giá trị như một bài tập thiền. Những động tác “vô trí” lặp đi lặp lại có vẻ máy móc và cho phép ta đơn giản là tập trung  vào cái “đang là” mà không bị phân tâm bởi việc quyết định, thể hiện kĩ xảo hay những cái khác.(14)

Tuy nhiên, Wabi Sabi đã không còn là tư tưởng hay tinh thần chính yếu của trà đạo nữa, mặc dù có vài thứ nghe có vẻ Wabi Sabi, nhìn trông có dáng dấp Wabi Sabi, tên gọi và kiểu cách đúng như vậy – nhưng vẫn trật lất! Thay vào đó, Wabi Sabi  đã bị thay thế bởi những trường, hội  trà đạo hướng vào “hòa bình thế giới” hay “giao tiếp sâu thẳm giữa con người”(15). Như một phản ứng nhằm trì hoãn lâu dài với việc vắng bóng của Wabi Sabi thực sự, một số thành viên cấp tiến của các hội chính thống đã tìm đến nghệ thuật đương đại để mong tìm được sự kết nối tạm thời với Wabi Sabi(16). Nền tảng khôn ngoan của thứ Wabi Sabi mới này là  hệ thống lại của Rikyu về một câu châm ngôn trong nhà thiền, đại loại là “lần đầu cũng có thể là lần cuối”, hàm ý ta phải tập trung hoàn toàn vào những thứ xảy ra ở đây lúc này. Liệu chủ trương đạo đức – tâm linh cận biên này có chứng tỏ được kết quả trực quan của nó trong việc đưa trà đạo đến một hướng sát với Wabi Sabi  hơn?(17)

Vũ trụ  quan Wabi Sabi

Lý thuyết cơ bản

Mọi thứ đang trong quá trình hình thành hoặc hư hoại, tất cả đều là hư vô.

Giá trị về mặt tinh thần

Chân lý đến từ sự quan sát thiên nhiên vạn vật.

Sự “vĩ đại” nằm ẩn sâu trong những thứ nhỏ bé bình dị.

Vẻ đẹp có thể tìm thấy ở những thứ tưởng chừng xấu xí.

Trạng thái tâm thức

Chấp nhận thực tại

Trân trọng trật tự vũ trụ

Châm ngôn đạo đức

Cho đi những thứ không cần thiết

Hướng vào bản chất bên trong, coi nhẹ những thứ bậc vật chất

Đặc tính Chất liệu

Mang ý niệm quá trình thời gian

Bất thường

Khiêm nhường

Mộc mạc

Tối

Giản đơn

Wabi Sabi có thể được gọi là một hệ thống thẩm mỹ phức hợp nhiều khái niệm. Thế giới hay vũ trụ quan cũng là phản chiếu chính bản thân. Nó cho ta thấy tính vạn vật đồng nhất thể là đặc tính chung của mỗi thực thể (siêu hình), cái toàn tri (tinh thần), cảm giác hạnh phúc (trạng thái tâm thức), cách hành xử (đạo đức), cách nhìn và cảm nhận mọi thứ (vật chất). Càng hệ thống hóa và làm rõ ràng từng khái niệm riêng lẻ hợp thành bao nhiêu, ta càng nắm rõ về khái niệm chung bấy nhiêu, càng có nhiều cách thức chỉ dẫn về cội nguồn ­– càng có nhiều ích lợi đem lại.

Lý thuyết cơ bản của Wabi Sabi

Vũ trụ như thế nào?

Mọi thứ đều đang hình thành hoặc hư hoại, tất cả đều là hư vô. Khi bóng tối bắt đầu bao phủ lên vùng đất hẻo lánh, một lữ khách đang băn khoăn cho chỗ nghỉ đêm nay. Anh bắt đầu để ý có rất nhiều thân cỏ sậy cao mọc khắp nơi, anh vòng tay ôm lại một ôm lớn, vẫn giữ chúng đứng trên mặt đất như ban đầu và thắt nút lại phía trên. Úm ba la, một túp-lều-cỏ-sống hiện ra. Sáng hôm sau, trước khi khởi hành cho một chuyến viễn du mới, anh tháo nút thắt và úm ba la, chiếc lều cỏ biến mất, mọi thứ trở lại như không có gì xảy ra. Sự hoang vu nguyên thủy quay trở lại, nhưng một vài chi tiết nhỏ nhặt của nơi trú ẩn vẫn còn sót lại. Một vài vết xoắn nhẹ vẫn còn ở đây hay ở kia, ký ức về chiếc lều cỏ vẫn còn trong tâm trí người lữ khách cũng như những độc giả đang đọc những dòng này. Wabi Sabi, trong hình thức thuần khiết và lý tưởng nhất là những dấu vết mong manh và hư ảo như vậy, đó là biên dạng của những thứ hư vô.(19)

Trong khi vũ trụ đang hư hoại thì cũng là nó đang hình thành. Nhiều thứ mới mẻ xuất hiện từ cái hư vô. Nhưng chúng ta không thật sự nhận ra nó bằng óc quan sát vội vã khi chúng đang hình thành hay tới hồi chuyển giao. Nếu ta không thấy sự khác biệt thì rất có thể ta sẽ nhầm lẫn một đứa bé mới sinh – bé nhỏ, nhăn nhúm, cong queo, trông hơi kì cục– với một ông già gần miệng hố. Trong hình dung về Wabi Sabi, có lẽ có đôi chút tùy tiện, mọi vật tới hồi  chuyển giao thường có xu hướng xuất hiện dưới dạng hơi tối tăm, mờ mịt và lặng lẽ. Những thứ đang hình thành có xu hướng sáng sủa hơn đôi chút, rõ ràng hơn và cũng bắt mắt hơn. Hư vô – không theo cách hiểu của phương Tây như một không gian trống rỗng hoàn toàn, mà nó ẩn chứa sự sống tiềm tàng. Trong khái niệm trừu tượng, Wabi Sabi gợi lên hình ảnh một vũ trụ không ngừng vận động.

Giá trị tinh thần của Wabi Sabi

Bài học của vũ trụ là gì?

Chân lý đến từ sự quan sát tự nhiên(20). Người Nhật luôn cố gắng để làm chủ được thiên nhiên ở bất kì nơi đâu, nhiều nhất có thể được trong phạm vi của công nghệ cho phép. Nhưng về thời tiết thì có một chút ngoài khả năng – độ ẩm và nóng vào mùa hè, lạnh và khô vào mùa đông, lượng mưa trung bình của ba ngày trong suốt năm, trừ mùa mưa đầu hè khi mà mọi thứ đều chìm trong một màn sương ẩm từ 6-8 tuần. Và thứ nữa đó là động đất, núi lửa, bão lũ, hỏa hoạn và sóng thần đến và đi và không hề báo trước. Người Nhật không hoàn toàn đặc biệt tin  vào tự nhiên nhưng họ học được nhiều bài học từ đó. Ba bài học lớn nhất mà họ rút ra từ lịch sử nghìn năm chống chọi và sống chung với thiên nhiên (có ảnh hưởng của Đạo Lão) đưa vào thành thứ minh triết của Wabi Sabi.

  1. Mọi thứ đều là vô thường. Mọi thứ của vũ trụ rồi sẽ trở thành hư vô, không loại trừ bất kỳ cái gì, là điều không thể tránh. Thậm chí những vật liệu vô cùng rắn chắc, khó phản ứng cũng là một ảo tưởng của sự vĩnh cửu. Chúng ta cứ giả như không thấy , tâm trí dùng mọi mưu mẹo để quên đi nhưng đều không tránh được sự thực là mọi thứ đều tan vào hư vô. Cả hành tinh và những vì sao, thậm chí cả những thứ vô hình như tiếng tăm, truyền thống gia đình, ký ức lịch sử, thuyết khoa học, mệnh đề toán học, kiệt tác văn học nghệ thuật (bao gồm cả dạng điện tử), tất cả đều sẽ tan biến vào lãng quên và hư vô.
  2. Tất cả đều bất  toàn. Không gì tồn tại mà không có khiếm khuyết. Khi ta nhìn thật gần vào mọi thứ, ta sẽ thấy rằng mọi thứ không thực sự hoàn hảo. Cạnh sắc của lưỡi dao khi phóng đại lên thì vẫn có những vết lõm, gồ ghề. Mọi người thợ thủ công đều biết giới hạn của sự hoàn hảo : chính là sự thách thức của cái bất toàn. Và khi mọi thứ bắt đầu sụp đổ và quay lại trạng thái sơ khởi, chúng thậm chí  còn trở nên kém hoàn hảo và bất thường hơn.
  3. Tất cả đều chưa hoàn thành. Tất cả, bao gồm chính vũ trụ đều đang trong một quá trình sinh diệt viên miễn. thường thì chí ta hay tùy tiện chỉ ra một điểm kết thúc hay chấm dứt, nhưng khi nào thì số phận của một vật tới hồi kết? Cây cối sẽ kết thúc khi ra hoa? Khi kết hạt? Khi hạt nảy mầm? Hay khi mọi thứ trở lại với đất? Khái niệm về sự hoàn tất không có chỗ đứng trong Wabi-Sabi.

“Sự vĩ đại” tồn tại trong những điều nhỏ bé, ta ít để ý tới. Wabi Sabi chính xác như một đại diện cho tư tưởng đi ngược với phương Tây về cái đẹp của họ như một cái gì đó tựa như những đền đài công trình to lớn, kỳ vĩ, trường tồn. Wabi Sabi không được tìm thấy trong tự nhiên trong thời kì nở rộ hay còn xanh tốt mà là lúc còn chưa trưởng thành hay đã tàn lụi. Wabi Sabi  không là vẻ lộng lẫy của hoa trái, không là vẻ hùng vĩ của cây cối, không là vẻ ngoạn mục đẹp đẽ của phong cảnh. Wabi Sabi là những thứ khiêm nhường và còn tiềm tàng, những thứ còn ngập ngừng hoặc phù du, những thứ phảng phất mong manh, chóng tàn phai. Nó không thể thấy được với những nhãn quang tầm thường.

Như một liều thuốc “vi lượng đồng căn”, Wabi Sabi được chia làm nhiều phần nhỏ. Khi liều lượng càng giảm bớt, kết quả càng khả quan. Những thứ càng gần với sự phù du hư ảo, chúng càng tinh tế và gợi nhiều liên tưởng. Nghĩa là, để cảm nhận được giá trị Wabi Sabi, ta phải sống chậm lại, kiên nhẫn, phải nhìn mọi thứ thật gần(21).

Vẻ đẹp có thể được khai phá từ những thứ tưởng chừng xấu xí. Wabi Sabi  không rành mạch trong việc tách rời cái đẹp khỏi cái không đẹp hoặc xấu. Vẻ đẹp Wabi Sabi , trong khía cạnh nào đó, là điều kiện cho ta đi tới tận cùng với cái mà ta vẫn cho là xấu xí. Wabi Sabi  đưa ra khái niệm vẻ đẹp là khả năng nảy sinh bất chợt giữa ta và một khách thể. Vẻ đẹp có thể phát sinh một cách rất tự nhiên ở bất cứ thời điểm nào mà hoàn cảnh, ngữ cảnh thuận lợi hay một quan điểm thích hợp mang lại. Vẻ đẹp theo cách đó là một trạng thái thay đổi của nhận thức, một khoảnh khắc phi thường của thơ ca và sự duyên dáng.

Nơi những thương gia giàu có, vị Samurai hay quý tộc thực hành nghi lễ trà đạo là một kiểu túp lều nông dân xa xưa, thứ làm nguyên mẫu cho thiết kế của trà thất kiểu Wabi Sabi, là một không gian bình dị và tồi tàn. Nhưng, trong một bối cảnh thích hợp, với sự dẫn dụ của cảm quan, nó lại mang tới một vẻ đẹp lệ biệt. Tương tự vậy, những đồ pha trà đời đầu thường khá thô mộc, trông khá xoàng xĩnh và xỉn màu. Với những người đã quen với tiêu chuẩn vẻ đẹp phải tinh xảo, tráng lệ và hoàn hảo thì sẽ cho rằng nó thật sự xấu xí. Hầu như những người đi đầu của Wabi Sabi  cố tình tìm kiếm những thứ kiểu mẫu mộc mạc, không đẹp theo tiêu chuẩn chung nhưng không quá lố bịch – và tạo một sự thay đổi vị thế ở nơi mà mà chúng có thể chuyển sang vị trí đối nghịch.

Wabi Sabi – trạng thái của tâm thức

Ta cảm nhận thế nào về những thứ ta biết?

Chấp nhận thực tại. Wabi Sabi là một quan niệm thẩm mỹ trân trọng những thứ phù du của cuộc sống. Cây cối xanh tốt vào mùa hạ lại trở nên khô héo dưới trời đông. Tất cả những gì còn lại của lâu đài thành quách nguy nga xưa kia là nền móng đổ vỡ bao phủ che lấp bởi lau sậy và rêu mốc. Hình ảnh Wabi Sabi bắt ta phải suy nghĩ về cái chết của chính mình, gợi lên một nỗi buồn hiện sinh nhẹ nhàng. Chúng khuấy lên một niềm an ủi pha lẫn chua xót, bởi ta biết mọi thứ rồi sẽ có chung một số phận.

Trạng thái Wabi Sabi  tâm thức thường được chuyển tải qua thơ ca, bởi chính thơ ca lại cung cấp phương tiện cho việc diễn đạt những cảm xúc, nhưng hình ảnh có dư ba mạnh mẽ có lẽ còn lớn hơn nhiều cái khung ngôn từ chứa đựng chúng (điều này gợi liên tưởng tới một vũ trụ bao la hơn cái ta thấy). Rikyu thường mượn bài thơ của Fujiwara no Teika (1162-1241)  để miêu tả cảm xúc Wabi Sabi.

Quanh ta chẳng hoa nở

Lá thích cũng thôi reo

Túp lều ven sông lẻ

Trên bến bờ chạng vạng

Của một đêm thu này.(22)

Chắc hẳn những câu thơ đã gợi lên liên tưởng về một cái đẹp buồn bã của Wabi Sabi. Tiếng quạ kêu thê lương, tiếng ốc nghe buồn bã. Tiếng vọng lại của còi xe cấp cứu qua hẻm núi của một thành phố lớn.

Trân trọng trật tự vũ trụ. Wabi-Sabi gợi lên một vùng đất huyền ảo với tất cả sự  sống động cơ học của mọi thứ hiện hữu, vượt ra ngoài nhận thức thông thường của chúng ta. Sức mạnh nguyên thủy này trong Wabi Sabi làm liên tưởng tới hình tròn – biểu tượng vũ trụ trong Ấn Độ giáo hay trong nhà thờ Trung cổ Châu Âu – được xây dựng như một cách thể hiện lòng tôn trọng với trật tự vũ trụ. Những chất liệu Wabi Sabi gợi nên một cảm giác siêu việt. Cái cách mà ánh sáng đi qua giấy nến trên ô cửa làm chúng trở nên dịu dàng và mờ ảo. Những đường nét trong vết nứt của đất sét khi chúng khô lại. Màu sắc và bề mặt biết đổi của kim loại khi chúng bị mờ xỉn hay han gỉ. Tất cả đều là quy luật của tự nhiên, của một thứ cấu trúc nằm sâu thẳm trong vạn vật.

Wabi Sabi, một quy tắc đạo đức

Nếu biết về cái mà ta thấy, ta nên hành động thế nào?

Hãy loại bỏ những gì không cần thiết. Wabi Sabi có nghĩa là bước đi một cách nhẹ nhàng trên hành tinh này và trân trọng mọi thứ quanh ta, ngay cả những thứ nhỏ bé bình dị nhất mà ta bắt gặp. “Giàu có về vật chất không phải là cái giàu có thực, sự phong phú về tinh thần mới đáng giá” là câu châm ngôn của Wabi Sabi. Nói cách khác, Wabi Sabi khuyên ta hãy ngừng lại những mối bận tâm về sự thành công, giàu có, quyền lực địa vị ..để sống một cuộc đời nhẹ nhõm.

Rõ ràng, để sống một cuộc sống đơn giản theo lý tưởng Wabi Sabi  đòi hỏi phải có nỗ lực, ý chí và có cả những quyết định khó khăn. Wabi Sabi cho rằng để biết lúc nào nên có chọn lựa và lúc nào thì không và để mọi thứ như tự nó là rất quan trọng. Thậm chí khi sống một cuộc đời thanh đạm giản dị nhất có thể thì nó vẫn bao gồm vật chất. Wabi Sabi chính xác là sự cân bằng giữa lòng ham muốn, niềm vui khi sở hữu và và cả niềm vui của sự từ bỏ.

Tập trung vào bản chất bên trong và bỏ qua giá trị vật chất. Phép tắc ứng xử trong trà thất chính là sự giải thích rõ ràng nhất cho giá trị này. Trước hết là biểu hiện của lòng khiêm tốn, mọi người đều phải cúi xuống gần như là chui qua lối cửa vào đã được cố ý làm cho nhỏ và thấp. Một khi đã vào trong, tất cả đều bình đẳng. Suy nghĩ phân biệt – “cái này tốt , cái kia xấu” không được chấp nhận. Sinh viên nghèo hay thương gia giàu có hay giáo chủ quyền lực – những người có vị rất trí khác nhau ngoài xã hội – đều bình đẳng trong này. Tương tự như vậy, với người quan sát tinh tế, những đồ vật trong trà thất đều có một phẩm chất như nhau. Điều này nhằm hướng tới một sự sáng rõ, rằng nguồn gốc cũng như tên tuổi người làm ra đồ vật đó không phải là thứ quan trọng trong Wabi Sabi. Những gì liên quan tới giá trị cũng được đẩy sang một bên. Bùn đất, giấy, tre, thực tế về bản chất  lại có giá trị Wabi Sabi hơn là vàng, bạc hay kim cương. Trong Wabi Sabi, không có khái niệm “đáng giá”, bởi lẽ đó mà hàm ý cả sự “vô giá”. Một đồ vật chỉ có giá trị Wabi Sabi  trong khoảnh khắc mà nó được trân trọng như vậy(23). Do đó, trong trà thất, mọi thứ hiện diện khi chúng mang trong mình giá trị Wabi Sabi. Ra ngoài trà thất, chúng lại quay lại với bản chất thường ngày, và dư âm Wabi Sabi cũng phai nhạt dần.

Chất liệu Wabi Sabi

Những motif, chất liệu hay sự kết hợp nào diễn đạt được cái hiểu của ta về vũ trụ, hay tạo nên cách hiểu đó ở những thứ khác??

Gợi ý từ thiên nhiên. Những thứ Wabi Sabi là hình ảnh của khoảnh khắc mà thời gian ngưng đọng lại. Chúng được làm từ những chất liệu rõ ràng là không tối ưu cho việc sử dụng và không bền bỉ với thời tiết môi trường. Chúng ghi lại những nắng gió, nóng lạnh bởi thứ ngôn ngữ là sự không màu mè, han gỉ, mờ xỉn, cong vênh, ố vàng và bong tróc hay bất kì một trạng thái cũ mòn nào đều là một chứng cứ của lịch sử sử dụng và lãng quên. Mặc dù những thứ Wabi Sabi đang ở thời điểm tinh thần hóa (hoặc vật chất hóa) – có nghĩa là chúng rất mong manh và yếu ớt thì chúng vẫn giữ một ưu thế không hề giảm sút trên cán cân và sức mạnh của cá tính khác biệt.

Bất thường. những thứ Wabi Sabi hoàn toàn xa lạ với những thẩm lối mỹ thông thường. Khi chúng ta đã biết trước phương thức thiết kế “đúng đắn”, Wabi Sabi lại trầm tư đưa ra một phương thức “sai lệch”(24). Kết quả là những sản phẩm ra đời một cách méo mó, kỳ lạ, khó hình dung hoặc những gì mà người ta cho là xấu xí. Những thứ Wabi Sabi được trưng bày như một kết quả của một sự cố, như một chiếc bát đã vỡ và được gắn keo lại. Hoặc chúng phơi bày kết quả của một trục trặc tình cờ, như một tấm vải dệt bất bình thường của một chương trình máy hay một cách thức  cố ý làm sai.

Mối liên hệ mật thiết. Những thứ Wabi Sabi thường nhỏ nhắn và cô đọng, tĩnh lặng và hướng nội. Chúng đưa ra tín hiệu muốn đến gần hơn, chạm vào và tạo ra những liên hệ. Chúng thôi thúc ý muốn  rút gọn khoảng cách về mặt tâm linh giữa các vật và với cả con người.

Không gian Wabi Sabi thường nhỏ, biệt lập và riêng tư nhằm tăng sức mạnh tinh thần và chiều sâu suy tưởng. Trà thất Wabi Sabi, lấy làm ví dụ, diện tích sàn thường nhỏ hơn 100 feet vuông. Chúng thường có trần thấp, cửa sổ nhỏ, lối vào vô cùng bé và ánh sáng rất dịu. Chúng yên bình và tĩnh lặng và được bao bọc như một chiếc bào thai. Đó là một thế giới khác, một chốn hư vô mà cũng có thể là bất cứ nơi đâu. Trong trà thất-không gian Wabi Sabi, mọi thứ dường như được phóng lớn tầm quan trọng trong một sự đảo ngược tỉ lệ với kích thước thực sự của chúng.(25)

Khiêm tốn. Những thứ Wabi Sabi không màu mè và có vẻ ngoài quen thuộc. chúng không om sòm: “tôi quan trọng lắm” hoặc đòi hỏi là trung tâm. Chúng thường khá dè dặt và khiêm nhường nhưng không hề mất đi thứ quyền lực lặng lẽ. Chúng nhẹ nhàng tồn tại cùng phần còn lại của thế giới(26).

Những thứ Wabi Sabi có được giá trị của chúng chỉ trong mối liên hệ và quá trình sử dụng. Chúng không phải là những thứ khóa trái trong viện bảo tàng cần một sự đảm bảo hay công nhận của thứ văn hóa thị trường. Không cần bằng chứng về nguồn gốc cũng như không đời nào phụ thuộc vào nền tảng danh tính của người tạo nên chúng hay cái gì đó cá nhân. Thực tế, nó tuyệt nhất khi người làm ra không quá đặc biệt, vô danh hoặc ẩn danh.

Đất. Những thứ Wabi Sabi có thể nhận ra trong sự tồi tàn, không tinh xảo. Chúng thường được chế tác từ những vật liệu không xa rời nơi ban đầu chứa chúng. Đất thường có nhiều họa tiết sống động và mang lại cảm giác thô nhám khi chạm vào. Sự vi tế của chúng khó có thể phân biệt được.

Âm u. Những thứ Wabi Sabi thường mơ hồ, không rõ nét và giá trị mờ phai – như là những thứ chuẩn bị tan vào hư vô. Một khi – những cạnh sắc trở nên mềm mại, mờ xám. Một khi, những vật liệu tưởng chừng vô cùng rắn chắc, xuất hiện như những bọt biển. Một khi – những màu sắc bão hòa phai nhạt thành những sắc màu sương khói của buổi bình minh hay chạng vạng. Wabi Sabi đến trong một thứ quang phổ xám bất tận: xám nâu xanh, xám bạc đỏ, xanh chàm vàng..và nâu: nâu đậm pha xanh, màu xanh trầm..và đen: đen ánh đỏ, ánh xanh, ánh nâu…

Ít thường xuyên hơn Wabi Sabi có thể xuất hiện sáng sủa, nhưng thường là những màu nhạt và nhẹ kết hợp với một chút bất thường hư vô. Như thứ carton chưa bị tẩy trắng, màu của sợi gai, của giấy tái chế. Màu phấn bạc nơi búp non, màu nâu xanh của chồi đang nhú.

Đơn giản. Sự đơn giản là cốt lõi của Wabi Sabi. Hư vô, tất nhiên là một sự giản đơn sau cùng. Nhưng trước và sau hư vô, sự đơn giản thì không giản đơn. Để diễn giải điều này, Rikyu đã đưa nó vào trong trà , đơn giản là chính nó: nước, củi, động tác chuẩn bị, phục vụ người khác. Hơn thế nữa, Rikyu gợi ý nên rời xa kiểu đầu óc trạo động.

Nhưng làm sao ta có thể luyện tập sự kiên nhẫn mà cái giản dị đòi hỏi mà không phải vượt qua trong sự khổ hạnh một cách phô trương. Làm sao ta có thể tận tụy trong từng thứ nhỏ nhặt mà không thành kiểu cách quá đáng? Làm sao để đạt tới sự giản dị mà không vướng vào sự buồn tẻ?

Sự đơn giản Wabi Sabi có lẽ là một mô tả tốt nhất cho trạng thái quay về tỉnh thức, khiêm tốn, trí tuệ chân thật. Chiến lược chính của trí thông minh này là tiết kiệm vật chất. Bớt đi để đến gần với bản chất cốt lõi nhưng không làm mất đi sự nên thơ. Giữ mọi thứ sạch sẽ, không vướng víu nhưng không làm cho khô cứng (Wabi Sabi thường ấm và không bao giờ lạnh lẽo). Thường thì nó gợi ra một bảng vật liệu nghèo nàn. Nó cũng có nghĩa là đưa những nét đặc trưng trở về tối giản. nhưng không có nghĩa là loại bỏ chuỗi đan xen vô hình đã làm che mờ cái thấy vạn vật đồng nhất thể. Nó cũng không có nghĩa là bằng cách nào đó làm giảm bớt sự lôi cuốn và thú vị, đặc tính buộc ta nhìn vào là cái gì đó là ở bên trên, trên nữa và trên nữa.

Chú giải:

  • (1) Bên cạnh ý tưởng  không gian  lấy tre làm chủ đạo bên ngoài  bởi Teshigahara, cấu trúc còn lại thiết kế bởi Tadao Ando, Arata Isoyaki và Kyonori Kikutake. Công trình được gọi là “The Great Numazu event”, là một liên tưởng trực tiếp tới “Đại hội trà tại đền Kitano” tổ chức tháng 11 năm 1587, có quy mô lớn nhất tính tới thời điểm đó trong lịch sử. Vị thống soái Toyotomi Hideyoshi, sau khi chiếm được vùng phía nam đảo Kyushu, ban hành một sắc lệnh tới những người đang thực hành trà đạo, bất kể giàu nghèo, phải tham dự vào ngày hội của ông ta được tổ chức tại đền Kitano tại Tokyo. Khoảng 800 lều bằng gỗ thông đã được dựng lên kín sân khu đền thờ.
  • (2) Xuyên suốt cuốn sách này, khái niệm”thẩm mỹ” ý nói tới những giá trị  và quy tắc chủ yếu – đường lối để có những nhận thức và quyết định đúng đắn về thẩm mỹ.  Tiêu chuẩn về một giá trị “thẩm mỹ” là thứ nhất nó phải khác biệt (sự khác biệt nổi lên với những thứ hỗn loạn nhập nhằng, thường thường chứ không phải sự khác nhau đơn thuần). Hai là phải rõ ràng sáng sủa (thẩm mỹ nói tới phải định nghĩa được – rõ ràng – thậm chí cả những giá trị thẩm mỹ về những thứ mơ hồ. Ba là phải không gián đoạn.
  • (3) Trước đây, Wabi Sabi là một hệ thống cấu trúc không chính thống. Liệu sự chạm tới của cuốn sách này có là đúng đắn  không? Sen no Rikyu, vị thầy tối cao Wabi-Sabi xét theo học thuật, đã như một bằng chứng để có thể phát biểu rằng có thể nắm được tinh yếu của quy tắc hay vấn đề nếu thấu triệt nó một cách hoàn toàn. Sau đó nếu một ai khao khát, một dạng phát sinh mới có thể hiệu chỉnh để đáp ứng những nhu cầu của hiện tại. Ở một nghĩa nào đó, tác giả của cuốn sách này đã làm như vậy với Wabi-Sabi.
  • (4) Đạo Phật bắt nguồn từ Ấn Độ và đã lan truyền sang Trung Hoa ở thế kỷ 6 sau Công nguyên, nơi mà nó đã được phát triển rộng khắp hơn. Đạo Phật truyền bá tới Nhật bản vào khoảng thế kỷ 12, nhấn mạnh vào cái “nhận biết chân thật vượt ra ngoài mọi kiến giải”. Cốt tủy của cả Wabi-Sabi và Thiền là vượt lên cái nhìn và suy nghĩ thông thường về vạn vật. Hư vô chiếm vị trí trung tâm của lý thuyết trừu tượng Wabi-Sabi cũng như trong Thiền tông.
  • (5) Mọi công việc làm ăn của Iemoto ở Nhật được sắp xếp trong một cấu trúc kim tự tháp, đứng đầu là Iemoto. Một phần học phí của học viên được trả trực tiếp cho gia sư đã động chạm tới quyền lợi Iemoto và vì vậy, những người đứng đầu kế nhiệm này (thường là con trưởng), đã cắt lấy phần đó. Ngày nay, rất nhiều gia tộc Iemoto vô cùng giàu có đã mở rộng phạm vi công việc kinh doanh tới những lĩnh vực khá xa rời thứ văn hóa mẫu mực.
  • (6) Sự phân cực “Đông” –  “Tây” chỉ là một cách gọi tắt nhằm thuận tiện cho việc diễn đạt. Cũng như việc sử dụng tên của những người, sự kiện nổi tiếng như là biểu tượng cho thứ văn hóa được công nhận trên một thế hệ. Đặc biệt cẩn thận là thứ nên học trong đức tính tiêu biểu của người Nhật cũng như phương Đông. Nhất là sau thế chiến thứ 2, rất nhiều sáng kiến và giá trị của phương Tây đã phát triển thành sáng kiến và giá trị của Nhật Bản, kết quả là thẩm mỹ Nhật Bản đã từng bước thay thế cho cái đến từ châu Mỹ hay châu Âu.
  • (7) Có một vài sự tương thích khá thú vị giữa chủ nghĩa hiện đại và Wabi-Sabi. Trong xã hội Nhật bản hiện đại, lấy ví dụ, cái mà ta thấy mang phong cách Wabi-Sabi trong trà thất hay nhà hàng thì lại nằm trong không gian hiện đại của các tòa cao ốc toàn kính và thép. Thậm chí rất lạ là  Kobori Enshu(1570-1647), một trà sư, lại nổi danh với thiết kế cung điện biệt lập Katsura ở Kyoto. Với mặt bằng mở và trang trí không màu mè kết hợp đã có ảnh hưởng lớn lên tư duy của rất nhiều kiến trúc sư thời kỳ đầu hiện đại ở phương Tây. Dù Enshu thực tế có là một nhà thiết kế hay không, công trình Katsura đã có ảnh hưởng ngấm ngầm, gián tiếp đưa Wabi-Sabi vào thành một trong những tinh thần chính của chủ nghĩa hiện đại.
  • (8) Theo lý tưởng của một trà thất thì phải là một tổ hợp của những nghi lễ mà trong đó mọi người có mặt đều vào cuộc. Như một chỉ dẫn cơ bản và duy nhất của nhà soạn nhạc John Cage đã nêu rõ ra phương pháp và nghi thức, rằng mỗi một nghi lễ đều phải tạo ra một không gian nghệ thuật ghi dấu ấn như một tác phẩm. Bởi hầu hết mọi người tham gia đều được coi như những chuyên gia, hiểu biết của họ được hình thành dần trong chính cấu trúc của nghi thức (mỗi thiết kế tinh tế đều gợi nhắc tới những nghi thức, thể văn thơ, cuộc trò chuyện từ xa xưa..) , Vì vậy mà những nghi thức sau này thậm chí còn sâu sắc, nhiều lớp lang ý nghĩa phức tạp hơn.
  • (9) Vào thế kỷ 16, trà thất tựa như những sân golf hiện nay cho giới kinh doanh ở Nhật. Đó là nơi những thương gia giầu có gây dựng những mối quan hệ làm ăn mới, đó cũng là nơi cho những binh lính xả hơi sau khi kết thúc trận đánh và ăn mừng chiến thắng. (Tất cả binh lính đều được học về trà đạo trong quân đội)
  • (10)Có rất nhiều giai thoại, hầu hết chúng đều được thêu dệt hoặc tô điểm thêm cho mục đích truyền bá tư tưởng trong lịch sử trà đạo. Một câu chuyện kiểu như vậy là về bài “nhập môn” của Rikyu trước khi ông được chấp nhận làm đệ tử của vị trà sư Takeno Joo. Rikyu được sai quét dọn lá rụng trong vườn. Đầu tiên ông quét cho đến khi không còn sót một chút rác nào. Sau đó, trong một cử chỉ đầy hàm ý Wabi Sabi, ông tới lắc một thân cây lớn cho vài chiếc lá rơi xuống. Wabi Sabi, như một minh chứng ở đây, đó là sự sạch sẽ nhưng không khô khan và khắc nghiệt. Cũng gần giống như vậy trong một giai thoại khác kể khi Rikyu đã trở thành trà sư và người muốn làm học trò là con trai ông. Trong giai thoại này thì Rikyu đã rung cho lá rơi như một lời quở trách tới người con trai đã dọn khu vườn quá sạch sẽ đến độ không còn một chút lá nào.
  • (11)Đầu tiên Wabi Sabi là những chất liệu mà Rikyu và những người bạn đồng liêu tìm thấy trong nhà ở của người nông dân trong những chuyến đi. Rốt cuộc, Rikyu trở thành một “giám đốc sáng tạo” và kiêm luôn thợ thủ công để chế tác những thứ mang thứ cảm giác mới mẻ này.
  • (12)Phong cách trà thất như một túp lều nhỏ bé với việc sử dụng những đồ pha trà thô mộc đi ngược lại trào lưu kiểu cách của xã hội thời bấy giờ thỉnh thoảng được ví với cái cách Marie Antoinete trưng bày và sắp đặt những cô gái chăn cừu và vắt sữa, phục sức bằng váy vải sợi bông và mũ rơm, trong những túp lều của người nông dân được dựng lên trong một góc của khu vườn cung điện Versailles. Hoàn toàn có thể nói rằng, những thứ mà Rikyu làm hoàn toàn nghiêm túc hơn nhiều. Dụng ý thẩm mỹ sâu sắc đi ngược lại với những thú vui mang tính giả trí mới lạ đơn thuần. Những người theo sau Rikyu sau này, đã từng (và đang) rất giàu có, cố tình sống theo lối nghèo nàn  kiểu Wabi Sabi, lại dường như gần với phong cách của Marie Antoinete hơn. Vài túp lều “giản dị” của họ được làm từ những vật liệu đắt tiền nhất và chế tác  khéo léo nhất, đôi khi còn có giá hơn cả căn biệt thự lớn. Những đồ pha trà trông có vẻ khiêm nhường của họ thực ra lại cực kỳ đắt tiền.
  • (13)Thật khó để hiểu Rikyu thực sự định nghĩa thế nào về Wabi Sabi khi mà hầu như tất cả chúng ta đều chỉ biết về lý tưởng của ông qua hai nguồn tham khảo. Tài liệu quan trọng thứ nhất là cuốn Nanbo Roku, được cho là viết sau khi Rikyu mất bởi Nanbo – một thiền sư , học trò và cũng là bạn của Rikyu hồi ở quê nhà Sakai (gần Osaka). Nhưng vài học giả cho rằng đó chỉ là thứ giả mạo mưu mẹo, phiên bản hợp pháp duy nhất giúp ích cho việc “khám phá” này viết bởi Tachibana Jitsujan, một võ sĩ Samurai và là người thực hành trà đạo, sau kỷ niệm 100 năm ngày mất của Rikyu. Một tài liệu khác, Yamanoue Sojiki, một tập ghi chép lại những chủ đề và đối tượng được sử dụng các buổi trà đạo mà người học trò lâu năm của ông là Yamanoue Sogi. Cả hai cuốn sách đều được sử dụng dể thẩm định vị trí của những tư tưởng hay kiểu cách có liên quan tới trà đạo và Wabi Sabi.
  • (14)Một mặt khác của sự thực hành này là lòng tin, từ Thiền, là thân thể, chứ không phải ngôn ngữ, là nơi cất giấu của hiểu biết và kỹ thuật. Do đó trà đạo tập trung vào những bài thực hành “vô trí”.
  • (15)Giao tiếp giữa con người, dường như có vẻ là phần thứ yếu theo lý tưởng của Rikyu trong trà đạo Wabi Sabi. Cuốn Nanbo Roku đã khuyên những người thực hành không được đồng bộ cảm giác của mình với những vị khách trừ phi nó xảy ra một cách tự nhiên. Nói cách khác: đừng để những liên hệ con người cản trở bạn trên con đường đạt tới và duy trì “cảnh giới” Wabi Sabi. Vật dụng cũng như con người được đối xử như nhau trong Wabi Sabi. Wabi Sabi không phải là thứ triết học vị nhân sinh, cũng không phải là cái gì đó thiêng liêng thần thánh về cuộc sống, về lòng nhân đạo của con người, hay về cái thiện – cái ác.
  • (16)Sabie (sa = trà, bi = vẻ đẹp, e = gặp gỡ, có nghĩa là “hội ngộ vẻ đẹp của trà”) là tên của một tổ chức của những người yêu văn hóa trà cấp tiến. Đứng đầu là Masakazu Izumi, con thứ (vì vậy không phải là Iemoto trong tương lai) của một gia đình có trường dạy về trà đạo ở Nhật. Đường lối nghệ thuật của hội này ảnh hưởng cơ bản từ ngày đầu bởi Ikko Tanaka, một trong những chuyên gia đầu ngành của thiết kế đồ họa và Junji Ito, một nhà phê bình nghệ thuật tiếng tăm và là điều phối viên nghệ thuật.
  • (17)Kết quả hữu hình của Sabie tới nay là những trà thất và trà cụ, nguyên được trưng bầy ở những cửa hàng bách hóa ở Nhật. Nhưng có vài sự nghi ngờ về tính chất của Wabi Sabi. Hầu hết chúng có vẻ như quay lại thời điểm trước Rikyu, đó là trước khi có một sự hợp nhất về định nghĩa của khái niệm Wabi Sabi. Chúng dường như gần hơn với những thứ tiêu khiển mua vui tinh xảo đẹp đẽ.
  • (18)Cho đến giờ, Wabi Sabi chưa bao giờ được xuất hiện một cách chính thống và ở một ngôi thứ cao. Qua việc áp đặt cấu trúc trí tuệ khôn ngoan này, tác giả cảm thấy Wabi Sabi trở nên dễ thấu hiểu hơn.
  • (19)Một phép so sánh trực quan cho sự tồn tại và biến mất, bằng chứng cho sự phù du là hoa anh đào, một trong những hình ảnh biểu tượng mạnh mẽ nhất của văn hóa Nhật Bản. Mùa xuân hoa anh đào chỉ nở rộ trong vòng một tuần. Nhưng chỉ cần một cơn mưa hay gió bất chợt có thể làm những cánh hoa phớt hồng mỏng manh kia rơi xuống bất kì lúc nào. Trong suốt khoảng thời gian ngắn ngủi này, trong cả đất nước, từng nhóm lớn nhỏ khác nhau trải chiếu hoặc những tấm chăn mềm ngồi dưới gốc cây. Ngay lập tức đã có một không gian – không giống với cấu trúc thường ngày – một lễ hội ngắm hoa diễn ra. Sự vĩnh cửu và xót xa của hình ảnh hoa anh đào gợi trong ta một suy nghĩ về tính phù du mong manh của nó. Một khoảnh khắc trước khi từ giã, một khoảnh khắc trước khi mọi thứ tàn tạ…
  • (20)Trong ngữ cảnh nói tới “tự nhiên” Wabi Sabi có một vài ý nghĩa. Nó gợi tới cái giới hạn thể lý không thể chạm tới được của con người: mọi thứ đều trong trạng thái nguyên thủy và trong suốt của nó. Trong ý này, tự nhiên là những thứ như đất, cỏ cây, động vật, sông núi và các lực tự nhiên- có lúc hiền lành, có lúc dữ dội – mưa, gió, nước, lửa,v,v..nhưng tự nhiên trong nghĩa Wabi Sabi cũng chứa đựng cả những ý nghĩ của con người, những suy nghĩ và tạo tác không mang tính tự nhiên. Trong ý nghĩa này Wabi Sabi ngụ ý nói tất cả cùng tồn tại, bao gồm cả những quy luật tồn tại mà ta không thể thấy. Và trong nghĩa này Wabi Sabi  có sự tương đồng với phương Tây, lý tưởng tất cả đều đồng nhất với Chúa trời.
  • (21)Một hình thức của trà đạo vẫn tồn tại cho tới ngày nay là tập trung nghiêm túc vào mỗi vật dụng trong nghi lễ. Nó có nghĩa là không chỉ chú ý vào chi tiết của ấm trà, chén trà, bình đun nước và những thứ tương tự như thế mà còn là những thứ như bình cắm hoa, thậm chí là than củi được dùng để đun nước. Những thứ xưa kia diễn ra tự nhiên thì giờ là sự bắt chước lặp lại cứng nhắc – có những quy tắc rõ ràng về thời điểm, cách thức sử dụng dụng cụ và khi nào thì đưa ra những câu hỏi về chúng – nhưng ít nhất điều này cũng bắt ta phải dành sự chú ý và hy vọng rằng chúng ta có thể thực sự “thấy” mọi thứ trước mắt ta.
  • (22)Dịch bởi Toshihiko Toyo Izutsu
  • (23)Những dụng cụ pha trà ban đầu được  thiết kế bởi Rikyu đã từng là những dụng cụ thủ công vô danh trong các hộ gia đình: những đồ vật hoàn toàn không có một vị thế. Nhưng vị thế, nó dường như, luôn xoay sở để đòi hỏi chính nó bất kỳ khi nào có cơ hội, và hầu hết đột nhiên tăng giá cho những thứ trước đây là xấu xí tầm thường. Một khi cái gì đó trở nên đáng giá, đắt đỏ, nó tự chấm dứt giá trị Wabi Sabi. Nó trở thành, thay vào đó là đồ vật đắt đỏ gợi nhớ tới cái đã từng là một thời khắc sống động. không thể nói rằng có quá nhiều những thứ “có vẻ”  Wabi Sabi trong bảo tàng trên khắp đất nước Nhật bản. Nhưng chúng chỉ là những cái vỏ, những thứ nhìn có vẻ Wabi Sabi nhưng không còn giá trị thực sự nữa. Trong vài năm cuối thập kỷ 60 đầu thập niên 70 có một hoạt động nghệ thuật Nhật bản gọi là  Mono-ha (học hỏi từ mọi thứ) đã có cùng chung đặc tính trân trọng mọi thứ trong khoảnh khăc của Wabi Sabi. Những nghệ sĩ Mono-ha sử dụng những chất liệu thiên nhiên như cỏ cây, đá sỏi và tạo nên một sắp đặt nghệ thuật. Một phần của chỉnh thể trong tác phẩm của họ là đặc tính không thể sưu tập được. (Không một nhà sưu tầm hay bảo tàng nào có thể sở hữu chúng). Như một nhà phê bình đã nói: “Chúng từ chối khái niệm về sự hoàn hảo và hoàn tất của một sự vật”. Những tác phẩm tạo hình của họ hoàn toàn chỉ là một sự hợp nhất tạm thời…không có căn nguyên tạo nên giá trị tiền bạc.
  • (24)Nhà sản xuất và nhân công luôn phấn đấu để gia tăng độ đồng đều và khuôn mẫu của sản phẩm. Mỹ thuật công nghiệp và kiến trúc đều dựa trên những bản vẽ hoàn chỉnh và chính xác. Nếu làm thay đổi quá trình hay cấu trúc, ta sẽ phải trả một giá rất đắt. Nhưng rất nhiều nghệ sĩ và nhà thiết kế thì chán nản với những thứ hoàn hảo. Những thứ đang trong quá trình, như một tòa nhà trong giai đoạn phác thảo bao giờ cũng hình tượng hơn chính nó khi đã hoàn thành. Những cái khác biệt và bất thường nên thơ thật khó để sản xuất hàng loạt. Một yếu tố nữa góp phần chống lại sự cái bất thường là sự tràn lan của những mẫu mã thiết kế dựa trên hình học chính xác Ơclit. Mọi sản phẩm sản xuất hàng loạt thì đều là những kiểu đường thẳng, đường tròn, đường cong hay tam giác hoàn hảo. (Những hình học cứng nhắc, không trùng hợp đã trở thành những biểu tượng thị giác của chính ngành thiết kế). “Luật” của hình và dáng tự nhiên thì phong phú hơn. Năm 1980 cuốn “Phân dạng hình học của tự nhiên” của nhà toán học Benoit B Mandelbrot đã làm sáng tỏ những dạng hình học khác có thể sử dụng trong toán học để mô tả những dạng hình và bề mặt bất bình thường như sần sùi, rối, lưa thưa hay nhăn nhúm…
  • (25)Wabi Sabi là phản đề của lý tưởng về một “vũ trụ toàn vẹn”, khái niệm về một thứ nguyên mẫu có thể đạt chức năng thẩm mỹ ở bất kì tỷ lệ nào. Từ góc độ Wabi Sabi mật độ thông tin chứa đựng bên trong mọi thứ có thể thay đổi, cũng như với con người trên từng thang độ. Chắc chắn rằng thiết kế cho rằng một cái cabin thì khác với nhà ở. Nhưng có vài kiến trúc sư xử lý với thiết kế  một tòa nhà mà không hơn gì một mẩu phóng to của đồ đạc.
  • (26)Triết lý thẩm mỹ của nhà trọ lâu đời và nổi tiếng nhất của Kyoto (quán trọ 300 tuổi Tawayara, 700$ một người một đêm bao gồm hai bữa ăn), tóm lại hai quy tắc kiên định của Wabi Sabi là (1) “Không một thứ gì hay chi tiết nào trong bất bất kì không gian nào nổi bật hơn những thứ còn lại” và(2) “Bạn không cần tôn sùng những thứ cũ kỹ để tưởng nhớ thời xưa. Nếu nó mới và hợp lý, hãy dùng chúng”

, , , ,

Leave a comment

Đàn bà từng trải

Tác giả: Nguyễn Ngọc Thạch

“Bữa nọ lên mạng, thấy có cô gái trẻ tự nhận mình đàn bà, rồi chửi đàn ông , rồi hút thuốc, rồi uống rượu, rồi mặc áo trễ ngực chụp hình trong bar, kêu gào bản thân đại diện cho mẫu đàn bà mạnh mẽ, từng trải, không cần đàn ông nữa. Chợt nghe thấy buồn…”

Đàn bà từng trải đâu phải vậy.

Đàn bà từng trải, họ không mặc đồ hở hang. Họ kiểm soát được thứ đưa cho đàn ông nhìn, vì biết đàn ông sẽ đến với mình vì thứ đó, rồi lúc kiếm được thứ hấp dẫn hơn cũng sẽ rời bỏ mình. Nên đàn bà từng trải thích mặc đồ kín đáo một chút, vẫn hở nhưng hở trong vòng cho phép, vẫn còn cái kín đáo để đàn ông tò mò mà lò dò theo sau. Cái kín đáo chết người!

Đàn bà từng trải, không uống rượu nhiều hay hút thuốc như nghiện. Họ thích cầm ly vang, trước khi uống đặt làn môi mọng đỏ lên miệng ly, nhẹ nhàng nhấm nháp cái đắng cay biết chắc ít hơn đời mình. Bật điếu thuốc trước khi hút sẽ dùng lưỡi kéo nó lại gần, gợi dục và kích thích, nhưng đàn ông nhìn sẽ tự khắc hiểu, không dễ chạm vào thế giới đằng sau làn khói kia đâu.

Đàn bà từng trải, ít khi khoe khoang về bản thân, ít khi muốn nói về câu chuyện của mình, bởi qua rồi, còn gì để mà nặng lòng để nói, chỉ muốn im lặng, nghe câu chuyện của người xung quanh, người đối diện. Vì hơn ai hết trong đời, đàn bà từng trải hiểu cảm giác cần có một người chỉ im lặng nghe mình nói biết bao nhiêu.

Đàn bà từng trải, không mạnh mẽ. Chỉ là bản thân như miễn nhiễm với buồn vui thế sự bên ngoài, chỉ muốn được vui buồn chuyện vụn vặt bản thân, như sáng nay làm được cái bánh ngon mời bạn cũ, như cái cây trồng trên bàn làm việc nay có cái lá héo vàng, tự hỏi đời mình có còn xanh?

Đàn bà từng trải, vui ít cười, buồn nhất định không khóc. Không thù ghét hay căm hận bất kỳ ai, sống đời không quá gắt gao ở bất kỳ thái cực nào, đặt sự cân bằng ở đầu danh sách những thứ phải có được. Biết rằng ai rồi cũng sẽ đến ngày nằm xuống, phí thời gian làm chi cho giận hờn hoài phí.

Đàn bà từng trải, thích đọc sách, xem phim. Tự tìm niềm vui ở một cuộc sống mình chưa từng nếm trải. Thỉnh thoảng tiếc cái thanh xuân vùn vụt hồi nào, nhưng hài lòng vì thời gian ban ơn sự tịnh lặng trong cõi tâm hồn. Để rồi chợt khóc, chợt buồn cho một số phận trong sách, để rồi trân trọng những người hiện sinh trong đời thực.

Đàn bà từng trải, chọn im lặng nhìn đời, không ồn ào, không hằn hộc, chỉ là những niềm riêng rất nhỏ giấu vào một góc suy tư…

Đàn bà từng trải là vậy đó!

Leave a comment

Em giấu gì trong tay

EM GIẤU GÌ TRONG TAY
(Nguyễn Thế Hoàng Linh)
—–

Em nắm hai bàn tay
Và bảo tôi chọn một
Em giấu gì trong ấy
Ngọt ngào hay đắng cay

Lắc đầu em chẳng nói
Vẻ mặt em lạnh lùng
Sao tôi đang dằn vặt
Mà em vẫn ung dung

Em giấu gì trong ấy
Ở lại hay chia tay
Em giấu gì, trời hỡi
Hờ hững hay đắm say

Em giấu gì trong ấy
Tôi bỗng giận em nhiều
Hay bỗng dưng em muốn
Đùa bỡn với tình yêu

Tôi bảo tôi không chọn
Chọn đi, em dỗ dành
Tôi bảo tôi không chọn
Mặt em bỗng tái xanh

Em bảo tôi phải chọn
Nếu không hãy giã từ
Thì đằng nào chả thế
Tôi quay gót, ngần ngừ

Nhưng em không gọi lại
Tôi bỗng giận điên cuồng
Hóa ra bao hò hẹn
Chỉ là trò chơi suông

Nhưng rồi tôi áy náy
Nàng đã có lỗi gì
Nàng giấu gì trong ấy
Gì đây hỡi cỏ cây

Nàng chờ tôi xin lỗi
Tôi cũng thế, đợi nàng
Thế rồi thu chào hạ
Nàng lỡ bước sang ngang

Cũng kể từ ngày ấy
Tôi đã sớm để tang
Xòe, nắm, nắm, xòe, nắm
Trong những ngày lang thang

Một hôm tôi bỗng thấy
Thơ thẩn ở bên đường
Cô bé và cậu bé
Trong mưa phùn ẩm ương

Cũng chìa đôi tay nắm
Cũng tỏ vẻ lạnh lùng
Những mắt không giấu nổi
Một tia sáng mông lung

Rồi cậu bé chọn một
Cô bé giở bàn tay
Một bàn tay trắng xóa
Mũi tôi bắt đầu cay

Cô bé cười khúc khích
Bàn tay kia mở xòe
Tôi không tin vào mắt
Một giọt kẹo tròn xoe

……

Nhưng rồi tôi bỗng hiểu
Tôi đã chẳng yêu nàng
Tất cả, ừ, tất cả
Chỉ là thói đa mang

Rồi tôi bỏ nỗi nhớ
Tôi vun lại xanh ngày
Thế mà tôi vẫn hỏi
Em giấu gì trong tay?

Leave a comment

[14.10.2011] If today was your last day ….

Today, I accidentally heard a touchable song which has impressed me a lot. The lyric of this song is really meaningful. It’s about things man would do if today was his last day.

Sometime, I have heard from others saying “what if”, “regret” or something like that. But to be honest, those words are not in my dictionary because I have been trying my best every single second I live in this life. There is no second chance for you to turn back the hand of time to make a change, so why don’t you drive your own life as if today was your last day.

I am absolutely convinced by the song’s lyric, especially sentences that were marked with red color from the below lyrics. When hearing this song, it recalls me about a song named “If tomorrow never comes” which is performed by Ronan Keating. Both two songs encourage man to live as if they would not see the sun tomorrow, hence, man has to live as the most meaningful day for today as possible. Someone has said that  “The past is history, the future is a mystery, and Today is a gift. That is why we call it the present”. I always have this in mind where life is too short to stop at a junction. Why? Reason is life is short. We can’t plan when we want to die. It comes naturally. That’s why we must not procrastinate things. What we can do today, we should do and not delay it for another day.  Just like when you want to say sorry, thank you, I love you, I miss you, I appreciate you, etc to a particular person, said it while you can before it’s too late. You will never know what happens to the person or what happen to you tomorrow.  Do not tell me, well I do not have time, and I’m pretty busy, so what? Can’t you just even send a message? Email? Or even give a phone call? A minute or two will not harm you nor delay your work. Do you know when you keep saying you are busy, you will never free, when you keep saying you have no time, you will never have time, when you keep saying that you will do it tomorrow, there will never be tomorrow. Isn’t it so true? We human always say well tomorrow we will do it, tomorrow I will settle it. But, do we settle it? Or we will end up saying tomorrow after tomorrow?

Therefore my brothers and sisters, live your life properly for the life we have now is an opportunity that only happens once in a lifetime.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

“If Today Was Your Last Day”

My best friend gave me the best advice
He said each day’s a gift and not a given right
Leave no stone unturned, leave your fears behind
And try to take the path less traveled by
That first step you take is the longest stride

If today was your last day
And tomorrow was too late
Could you say goodbye to yesterday?
Would you live each moment like your last?
Leave old pictures in the past
Donate every dime you have?
If today was your last day

Against the grain should be a way of life
What’s worth the prize is always worth the fight
Every second counts ’cause there’s no second try
So live like you’ll never live it twice
Don’t take the free ride in your own life

If today was your last day
And tomorrow was too late
Could you say goodbye to yesterday?
Would you live each moment like your last?
Leave old pictures in the past
Donate every dime you have?
Would you call old friends you never see?
Reminisce old memories
Would you forgive your enemies?
Would you find that one you’re dreamin’ of?
Swear up and down to God above
That you finally fall in love
If today was your last day

If today was your last day
Would you make your mark by mending a broken heart?
You know it’s never too late to shoot for the stars
Regardless of who you are
So do whatever it takes
‘Cause you can’t rewind a moment in this life
Let nothin’ stand in your way
Cause the hands of time are never on your side

If today was your last day
And tomorrow was too late
Could you say goodbye to yesterday?

Would you live each moment like your last?
Leave old pictures in the past
Donate every dime you have?
Would you call old friends you never see?
Reminisce old memories
Would you forgive your enemies?
Would you find that one you’re dreamin’ of?
Swear up and down to God above
That you finally fall in love
If today was your last day.

,

Leave a comment

[22.09.2011] Một sinh nhật đáng nhớ ….

11:30pm 21.09.2011:

Chúc mừng sinh nhật anh yêu:*

Sao em chúc gì sớm vậy, mới ngày 21 mà?

Tí nữa anh ngủ rồi, em ko muốn đánh thức anh dậy nên chúc trước.

Cảm ơn em.

 

05:59am 22.09.2011:

Nhạc chuông có tin nhắn trên đtdđ vang lên.

Chúc mừng sinh nhật anh 2. (đứa em gái ngồi ngay bên cạnh chúc mừng sinh nhật). Em là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật anh 2 hôm nay rồi. Hihi. (thì ra em gái mình nó dành nói trước khi mình đọc tin nhắn :) )

Cảm ơn bé.

Anh 2 coi tin nhắn đi.

Ủa chứ ko fải bé nhắn tin à?

Dạ ko.

Mở điện thoại, thấy tin được gởi từ “F.Má”: “Sinh nhật Má chúc con khoẻ vui vẻ”

“Cảm ơn Má rất nhiều”

 

6:30am 22.09.2011: chuông điện thoại vang lên. Nhìn vào thấy số của Ba. Ba hỏi ăn sáng chưa? Ăn sáng cái gì? và không quên chúc mừng sinh nhật con.

 

6:45am 22.09.2011:

Ba Má tặng anh 2 nè.

Cái gì đây nữa :D

Tiền. Ba Má nói ko biết mua gì tặng anh 2 nên nói em đưa tiền, anh 2 thích mua gì thì mua.

 

7:10am 22.09.2011: bắt đầu đi làm. Bầu trời hôm nay dường như xanh trong hơn thì phải.

 

7:39am 22.09.2011: làm thủ tục check-in tại công ty. Lại bàn mở desktop lên và đi lấy nước uống.

 

~8:00am 22.09.2011: tự nhiên bản nhạc “Happy Birthday To You” vang lên rõ mồn một trong phòng. Nhìn quanh phòng chỉ có 1 người, Giang, ngồi đối diện.

Sao tự nhiên hôm nay lại mở bài này?

Thích thì mở thôi.

Uhm, thì hãy cứ xem như là cố ý đi. Điều quan trọng là mình được vui vẻ, vô tình hay cố ý có gì là khác nhau.

 

8:01am 22.09.2011: Sinh (cùng làm ở Nexcel Solutions) chúc mừng

Happy birthday anh Long! Best wish for you!

hihi, thank em nhiều :)

 

8:01am 22.09.2011: Hưng (cùng làm ở Nexcel Solutions) chúc mừng

Happy birthday anh Long nha!

hihi, cảm ơn em nhiều :)

 

8:21am 22.09.2011: chị Linh (cùng làm ở Nexcel Solutions) chúc mừng

Happy Birthday Long. May all best things come true.

Thanks a bunch, sis :)

 

8:30am 22.09.2011: chuông điện thoại lại reo, nhìn thấy số của đứa em gái.

Alo, anh 2 đây. Có gì ko?

Chị Vân đặt bánh sinh nhật cho anh 2 nè, họ vừa mang tới nhà.

Thật à? Nhìn đẹp ko?

Đẹp, nhìn dễ thương lắm. Cái bánh hình trái tim.

Trên đó ghi gì?

Ghi là: “Mừng Sinh Nhật

Aicre Eya

Hồng Vân”

Em vẫn luôn là vậy. Vẫn luôn mang đến cho anh những sự ngạc nhiên đầy thú vị. Để rồi cả ngày hôm nay anh nôn nao, muốn về thật sớm để được nhìn món quà em tặng. Cònbiết nói gì nhỉ, I don’t know much but I know I love you, and that may be all I need to know. Thank God I have found You, honey.

 

8:35am 22.09.2011: call em để nói lời cảm ơn nhưng em ko nghe máy. Chỉ sau đó 1 fút em call lại.

Em đang làm gì đó?

Em đang đi shopping. Em mới mua cho anh cái áo Banana Republic nè.

Dữ chưa. Em mua áo bull hay sơmi?

1 cái áo bull ko cổ, 1 cái áo bull có cổ như  sơmi. Mà lựa đồ cho anh khó quá à.

Hihi, nhưng làm sao em biết vừa hay ko mà mua?

Thì em thử trên người em :D anh của em nhỏ con quá à, chỗ nào, size nhỏ nhất cũng thấy rộng nữa.

Cảm ơn em nha :* thôi em đi shopping tiếp đi.

Dạ, anh làm vui nha.

Bye bye em.

Bye bye anh.

 

8:47am 22.09.2011: Hoàng Nguyên (cùng làm ở Nexcel Solutions) chúc mừng

Happy birthday anh Long.

Cảm ơn em nhiều :)

 

11:39am 22.09.2011: chuông điện thoại lại reo. Nhìn thấy số của dì 8.

Anh 2 Long đó hả?

Dạ con đây, hihi.

Biết ai đây không mà cười. (Dì 8 không biết mình đã lưu số dì 8 rồi :D )

“Túm” chứ ai mà :D Tám điện cho con có gì không?

Thì điện chúc mừng sinh nhật con chứ  chi.

Hihi, cảm ơn Tám.

Con đang ở trên công ty hả? ăn cơm trưa chưa?

Dạ, con đang ăn trưa với mọi người trên công ty nè.

Uhm, vậy thôi con ăn đi. Tám điện chúc mừng sinh nhật con thôi. Khi khác Tám điện.

Dạ, chào Tám. Cảm ơn Tám nhiều nha.

 

5:20pm 22.09.2011: Bình (đứa bạn thân thời phổ thông) nhắn tin:

Chúc sinh nhật vui vẻ nhé.

thank Bình :D vẫn nhớ à :D

 

7:20pm 22.09.2011: về đến nhà. Chở đứa em gái đi ăn KFC, coi như là chúc mừng sinh nhật :D

 

8:30pm 22.09.2011: đi ăn về. Đi tắm rồi lên mặc đồ đẹp để chụp hình với cái bánh mà em tặng.

Bất ngờ đứa em gái chìa 1 gói ra và nói: em tặng sinh nhật anh 2 nè.

Trời, có vụ này nữa hả! Cái gì vậy?

Thì anh 2 mở ra thì biết.

Thì ra là 1 đôi giầy Hồng Thạnh. Nhưng hơi rộng, ngày mai sẽ đi đổi.

Tắm xong, log skype vào chat với em. Cùng lúc đó là pose chụp hình với những món quà. Sau đó gởi hình cho em và cùng coi.

 

Một sinh nhật bình lặng như ng thật nhiều niềm vui. Dù là nhỏ thôi, nhưng chỉ việc mọi người nhớ đến ngày sinh nhật 22.09 là mình cũng vui lắm rồi. Cảm ơn tất cả mọi người.

Leave a comment

[05.08.2011] bán chó ….

Tôi vẫn còn nhớ mãi hình ảnh chị Dậu đem cả đàn chó đi bán, kiếm từng đồng về lo cho gia đình trong 1 tác phẩm văn học được học thời phổ thông. Thời đó người ta sống cơ cực quá, thiếu tiền, thiếu ăn, thêm nữa là biết bao loại thuế má làm con người ta lâm vào cảnh khốn cùng, fải đi bán cả bầy chó dù chẳng được bao nhiêu đồng.

Thời đại ngày nay việc bán chó kiếm sống còn ko?

Xin thưa là còn, cho dù bây giờ có  thể chia việc bán chó thành 2 loại dựa trên tính chất của người bán. Đó là: người giàu bán chó và người nghèo bán chó. Tôi xin tạm gọi là vậy, vì tôi ko tìm được từ ngữ nào khác. Mặc dù hành động bán chó kiếm tiền, mục đích cuối cùng vẫn là kiếm tiền để trang trải cho cuộc sống, nhưng điều tôi muốn nói đếnở đây là sự phân chia giàu nghèo quá lớn đang diễn ra.

Hôm qua, ngày 04.08.2011, trước cổng An Đông Plaza tôi thấy 1 người phụ nữ ngồi bán 2 con chó con. Nhìn hình dáng bề ngoài thì ko thể nói người phụ nữ này khá giả được. Vậy nên tôi xin xếp vào dạng: người nghèo bán chó.

Người phụ nữ này ngồi bán ở đây đã 2 ngày rồi, tôi được nghe là vậy, nhưng chưa ai mua cả. Tất cả chỉ là những khách bộ hành đi qua, nhìn hoặc nựng 2 chú chó 1 tí rồi trở đi ngay sau khi nghe cái giá 1,5 triệu đồng cho mỗi chú chó con. Bỗng 1 người đàn ông trung niên dẫn 2 đứa con nhỏ đi ngang qua. 2 đứa trẻ vận trên người đồng phục của 1 trường tiểu học quốc tế, người đàn ông mặc 1 bộ đồ với chiếc áo Abercrombie mắc tiền. “Đại gia”, theo cách gọi người lắm tiền ở Việt Nam thời bấy giờ, đây rồi.

2 đứa trẻ, mỗi đứa ôm 1 chú chó con với điệu bộ thích thú lắm. 2 đứa nằng nặc đòi “Bố” mua cho mình con chó ưa thích. Người đàn ông trung niên hỏi giá.

“1 triệu rưỡi 1 con, chó giống đó chú, ko fải chó thường đâu” (!???). Người phụ nữ đáp.

“có bớt ko? 2 triệu rưỡi 2 con bán ko?”.

“không, tui ko nói thách. Chó giống thật mà. 2 con 3 triệu”.

“Ok”. Câu đáp gọn lửng đồng thời người đàn ông trung niên rút bóp đưa liền 3 triệu rồi cùng 2 đứa con (mỗi đứa ôm 1 chú chó) đi thẳng.

Người phụ nữ bán chó dường như chưa tin vào sự thật về 1 cuộc mua bán chóng vánh và quá hời đến vậy, theo tôi nghĩ. Sau 1 hồi định thần, người phụ nữ này khoe với những người bạn xung quanh (những người bán hàng rong, xe ôm, bán vé số,…. là bạn của ng phụ nữ  trong 2 ngày rao bán chó ở đây) về cuộc mua bán ấy. Gương mặt rạng rỡ như vừa được 1 điều gì to lớn lắm……….

2 sinh linh bé bỏng, trở thành trò chơi của 2 đứa trẻ. Không biết lúc chúng chán rồi, số fận 2 chú chó sẽ ra sao.

1 “đại gia” rút 3 triệu trả cho trò chơi của 2 đứa con mình ko 1 cái chớp mắt. Nhưng với người phụ nữ kia và có thể với gia đình người phụ nữ ấy, 3 triệu kia có thể là món tiền cứu rỗi cả gia đình họ.

Dĩ nhiên không thể đòi hỏi 1 sự công bằng, hài hoà tuyệt đối trong bất cứ 1 xã hội nào. Nhưng sự phân hoá giàu nghèo ngày 1 lớn diễn ra trên trái đất này đã, đang, và vẫn sẽ là 1 điều nhức nhối …..

1 Comment

[11.05.2011] Những suy nghĩ và cảm nhận về đất nước Hàn Quốc ….

Vậy là chỉ còn vài ngày nữa thôi tôi sẽ rời xa đất nước này.

3 năm học tập, làm việc ở đây là 1 khoảng thời gian ngắn trong cuộc đời của 1 con người, nhưng tôi đã học, đã biết được rất nhiều điều hay, điều mới lạ mà nếu đối với 1 người chưa từng đặt chân đến đất nước này họ không thể cảm nhận được.

Những ấn tượng đầu tiên của tôi về Hàn Quốc là qua những bộ phim truyền hình nhan nhản trên cách kênh ở VN cách đây khoảng 5~10 năm. Cảm nhận ban đầu là: đất nước họ giàu-phát triển-đẹp, con người họ đẹp. Và những cảm nhận đó ko hề giảm đi mà thậm chí còn tăng lên khi tôi đặt chân đến đất nước này.

Sự giàu có của họ thể hiện rõ nhất ở việc chính phủ họ cho những suất học bổng như tôi được nhận. Học bổng này nằm trong dự án BK21 (Brain Korea 21st century), họ không tiếc tiền để lôi kéo chất xám nhằm phát triển hơn đất nước họ. Sự giàu có còn thể hiện ở những toà nhà chọc trời mà tôi ngước nhìn mãi cũng không thấy đỉnh, những khu vực thương mại sầm uất, những món hàng mắc tiền, những chiếc xe hơi đời mới nhất, …. Không phải tôi chê đất nước mình, nhưng VN còn nghèo, còn kém phát triển đó là sự thật mà ai cũng fải thừa nhận để cùng cố gắng cho 1 ngày tốt đẹp hơn.

Sự phát triển của họ được thể hiện từ những điều đơn giản nhất. Ngôi trường mà tôi học được xây dựng cách đây chừng hơn 10 năm. Những bậc cầu thang trong trường đều có gắn những bóng đèn nhỏ bên trong (theo bề mặt vuông góc của mỗi bậc cầu thang), để khi bạn đi cầu thang vào đêm tối vẫn có thể thấy đường. Những điều nhỏ nhoi vậy thôi nhưng mang lại lợi ích rất lớn và không phải ai cũng nghĩ ra.

Điều mà tôi thích nhất khi sống trên đất nước này là họ áp dụng công nghệ vào rất nhiều lĩnh vực của đời sống và giúp cuộc sống trở nên uyển chuyển và dễ dàng hơn. Đơn cử là hệ thống thanh toán trực tuyến liên ngân hàng của họ. Bạn có thể dễ dàng mua sắm hàng hoá qua mạng và chuyển tiền cực kỳ dễ dàng và an toàn. Tất cả đều thông qua Internet Banking. Họ còn áp dụng công nghệ để tạo ra E-Government. Muốn hẹn lịch gặp 1 cơ quan nhà nước bạn chỉ cần đăng ký trên mạng. Bạn cũng có thể đăng ký dịch vụ Tax Refunding của chính phủ qua mạng. Dịch vụ này tôi thấy rất hay ở chỗ bạn sẽ được trả lại 1 khoản tiền tương xứng với số tiền mà bạn đã chi dùng trong vòng 1 năm.

Hay như bạn chỉ cần dùng 1 tấm card nho nhỏ xinh xinh gọi là T-Money và dùng nó để chi trả cho mọi phương tiện giao thông mà bạn sử dụng. Hệ thống tàu điện ngầm và xe bus rất hiện đại. Tôi có thể đi đến bất cứ nơi đâu trên đất nước này mặc dù không biết tiếng bản ngữ. Mọi việc trở nên thật dễ dàng và tiện lơi.

Những dịch vụ xã hội cũng là 1 phần trong sự phát triển của Hàn Quốc. Mỗi năm khi gần đến mùa lạnh, bệnh cúm thường xảy ra, tất cả sinh viên trong trường tôi nói riêng và tất cả các trường trên lãnh thổ Hàn nói chung đều được tiêm phòng cúm miễn phí. Chi phí của việc này không hề nhỏ, nhưng họ vẫn làm chứng tỏ họ là 1 đất nước giàu mạnh và phát triển. Thêm vào đó là những khu vực sinh hoạt công cộng như công viên, tàu điện ngầm, … cũng được đầu tư đáng kể. Cây xanh, những máy tập thể dục miễn phí ngoài trời, những máy hỗ trợ tự động, …. xuất hiện khắp nơi trên đất nước Hàn.

Và cuối cùng là con người họ đẹp. Tôi không muốn nói đến nghĩa đen của từ đẹp bởi ở đâu cũng có người đẹp, người xấu và Hàn Quốc cũng vậy thôi. Điều tôi muốn nói đến ở đây là cái đẹp trong tâm hồn, trong suy nghĩ và trong nhận thức của họ. Và tôi nghĩ đây chính là nguồn gốc, là cơ sở và động lực cho sự phát triển của đất nước họ ngày nay.

Hàn Quốc là 1 đất nước phát triển, điều này không ai phải bàn cãi, nhưng họ luôn giữ vững những giá trị truyền thống của dân tộc mình. Tôi không rõ đất nước họ đã tồn tại bao lâu, nhưng những giá trị nhân bản mà họ giữ được còn nhiều hơn Việt Nam với hơn 4000 năm văn hiến rất nhiều.

Tôi đã chứng kiến rất nhiều trường hợp 1 sinh viên khoá sau cuối đầu chào 1 sinh viên khoá trước từ xa và nhẹ nhàng tiến lại gần. Hay những sinh viên cực kỳ “sợ” những giáo sư, giảng viên trong trường. Chữ sợ ở đây lại cần hiểu theo nghĩa bóng tức là họ “rất tôn trọng” người thầy của mình. Ngay cả đối với tôi khi tôi làm trợ giảng cho giáo sư, các sinh viên cũng dành cho tôi 1 sự tôn trọng đáng kể mà tôi không chắc mình sẽ nhận được nếu như giảng dạy ở Việt Nam. So với những tin “trò hành hung thầy cô” tôi đọc nhan nhản trên báo mạng ở Việt Nam ngày nay, thái độ của những học sinh, sinh viên Hàn thật đáng quý biết bao.

Phải chăng vì được thừa hưởng và đạo tạo dưới 1 nền giáo dục “nhân bản” như vậy mà suy nghĩ và nhận thức của họ cũng ở 1 tầm cao hơn. Khi tôi học master tại Hàn, tôi có làm việc trong lab của giáo sư. Trong lab có rất nhiều sách và tài liệu rất hay. Trong 1 đợt chúng tôi dọn dẹp lại lab của mình và có để hàng đống sách lớn ngoài hành lang để lau dọn bên trong. Mặc dù khu vực đó có rất đông sinh viên qua lại và những đống sách đó để ngoài hành lang đến 3 ngày nhưng không hề mất 1 quyển nào. Những sách đó rất hay và hữu dụng cho sinh viên, nhưng họ không hề động vào.

Khi đi làm, chiều chiều tôi thường chạy bộ tập thể dục bênh bờ kênh gần nhà. Tôi thấy có những chiếc xe đạp thể thao được xích tạm vào những trụ để xe đạp trong nhiều ngày liền nhưng không hề bị mất mát. Điều này chắc chắn không thể xảy ra ở Việt Nam, tôi chắc chắn là vậy.

Một trong những món ăn nổi tiếng nhất của người Hàn là pi-pim-pap. Đây là món cơm trộn bao gồm cơm, rau các loại thái nhỏ, thịt hoặc cá-hải sản, và nước tương. Tất cả được trộn vào với nhau và ăn cùng 1 lúc. Đây là 1 món ăn rất ngon và thể hiện được rất nhiều bản sắc của người dân Hàn. Tôi được 1 người bạn Hàn kể lại rằng: vì trước đây đất nước họ kém phát triển, chính phủ tích cực khuyến khích người dân lao động làm việc cật lực để phát triển đất nước nên họ không có nhiều thời gian cho bản thân và dĩ nhiên việc ăn uống cũng được đơn giản hoá đi. Họ trộn chung tất cả vào để ăn cùng 1 lúc cho nhanh, và để dành thời gian cho công việc. Dành hết thời gian-tâm trí cho công việc chính là ấn tượng sâu sắc và cảm động nhất của tôi về con người Hàn Quốc. Trong công ty tôi, mặc dù giờ làm chính thức là từ 9h sáng đến 6h chiều và có 1h để ăn trưa. Nhưng những người Hàn họ không bao giờ rời công ty trước 8h, 9h tối, thậm chí có người liên tục làm việc đến khoảng 11h, 12h mới bắt đầu về nhà. Phong cách làm việc như vậy có lẽ xuất phát từ tình yêu nước, từ sự khao khát phát triển, khao khát vươn lên của họ. Tất nhiên việc gì cũng có những mặt tốt xấu đan xen, nhưng tôi không muốn nói đến mặt xấu của phong cách làm việc này vì người dân Hàn họ chấp nhận điều này và 1 người nước ngoài như tôi có thể không hiểu hết được vì sao họ hy sinh nhiều cho công việc đến vậy.

Tóm lại, 3 năm vừa qua là 1 quãng dài trong cuộc đời tôi. Qua 3 năm ngắn ngủi đó tôi thấy mình lớn lên rất nhiều, học được thêm rất nhiều điều và đi được rất nhiều nơi. Đây sẽ là những kinh nghiệm, những hiểu biết quý báu cho tôi trong cuộc đời này.

Và cuối cùng tôi muốn nói rằng: Cảm ơn Hàn Quốc! Tôi yêu đất nước này! …..

,

5 Comments