Archive for category My Feeling

Thư tháng giêng ….

Một ngày dài, vô vị và mệt mỏi. Tất cả dường như chỉ muốn làm ta nản lòng, trừ một điều, chỉ duy nhất một điều thôi. Lang thang qua mấy trang web vô bổ và linh tinh, tình cờ đọc được những dòng thư thật lãng mạng. Chỉ thấy, tình yêu của họ thật đẹp biết bao!

Xin mây trắng hãy thôi trao cho nhau những ái ân không màu ….

gui-thang-gieng-5

Mùa đông đã ăn mòn già nửa tháng Giêng. Nắng ấm vẫn còn xa lắm. Em viết thư gửi cho anh từ Hà Nội một ngày lạnh tê từng đốt ngón tay….

Anh à!
Tháng Giêng năm nay về cùng với những đợt gió mùa cắt cứa. Em thường thu cả hai bàn tay vào trong ống tay áo giống như anh từng làm mỗi lần dọa ma em ngày trước. Và cũng như tháng Giêng năm ngoái, em đeo cả tất đi ngủ. Sáng ra hai bàn chân vẫn lạnh ngắt. Nhưng anh yên tâm, em không bị ốm đâu, vì mùa xuân sắp về rồi.

Tháng Giêng những vùng ven đô Hà Nội tràn ngập màu vàng của hoa cải. Đã bao lần em định đi chụp hình để khoe với anh nhưng lại sợ anh nhớ nhà nên thôi…. Em chờ anh về nắm tay đi giữa những luống hoa rực rỡ để thấy hạnh phúc giản đơn là được đi bên người mình yêu thương nhất.

Tháng Giêng – mùa giáp Tết, mọi nhà đều sửa sang lại để chuẩn bị đón năm mới sắp đến. Không khí nhộn nhịp lắm. Em đã thấy quất Ngũ Xá chín vàng từng trái. Đào Nhật Tân cũng đã hé những nụ hồng. Thương lắm khi biết bên ấy giờ này chỉ toàn là tuyết trắng. Và thương lắm ánh mắt mỏi mòn trông về Hà Nội xa xôi ….

Tháng Giêng đã có những đợt mưa lất phất tiếp thêm sức mạnh cho những mầm chồi bung ra. Em đi trong làn mưa bụi, ngửa mặt lên trời và ước mùa xuân năm nay thật ấm để cây sớm xanh lại những tán lá xum xuê và mùa quả ngọt trĩu nặng đón anh về. Anh đã hứa rồi… đã hứa là sẽ trở về, năm nay.

Tháng Giêng này Hà Nội làm đại lễ đón chờ 1000 năm Thăng Long. Chỉ còn 1000 ngày nữa thôi…. anh. Đồng hồ đếm ngược đang dần rút ngắn thời gian, cũng như em, ngày càng gần anh, gần lắm. Anh sẽ kịp về để đón lễ hội phải không anh?

Em đang đi trong những ngày cuối cùng của tháng Giêng, những ngày cuối cùng của một mùa giá lạnh. Em biết, Xuân sẽ đến rộn ràng. Ở nơi xa ấy, anh hãy cùng đón những tia nắng đầu tiên của mùa xuân với em, anh nhé!

Leave a comment

[04.02.2016] Tiên Lý Kỳ Duyên

Đại thoại Tây Du (1995): Nguyệt Quang Bảo Hợp – Tiên lý kỳ duyên

Năm 1995, đạo diễn Lưu Trấn Vĩ thực hiện bộ phim Đại thoại Tây Du (A Chinese Odyssey) dựa theo tác phẩm Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân. Thực ra, Lưu chỉ mượn Tây Du Ký với Tôn Ngộ Không là nhân vật chính để kể một câu chuyện khác.

Diễn viên chính trong hai phần Đại thoại Tây Du này không ai khác hơn chính là Châu Tinh Trì. Lúc này Châu 33 tuổi, đã thành danh sau hơn mười năm thăng trầm trong làng giải trí Hongkong.

Lần đầu tiên Lưu Trấn Vĩ và Châu Tinh Trì hợp tác là phim All For The Winner (Đổ Thánh) – bộ phim đánh dấu bước ngoặt trong sự nghiệp của Châu, đã giới thiệu với công chúng Hongkong một ngôi sao điện ảnh mới với những đặc điểm rất riêng để rồi sau này trở thành một thương hiệu của phim Châu Tinh Trì.

Sau Đổ Thánh, Lưu và Châu còn hợp tác cùng nhau trong 2 phim nữa là Fist of Fury 1 và 2 (Tân Tinh Võ Môn 1991). Còn với Châu Tinh Trì, từ sau Đổ Thánh sản xuất năm 1990 đến năm 1995, anh đã đóng hơn 20 phim, trong đó có Học trường Uy Long, Tô Khất Nhi, Tân Lộc Đỉnh Ký, Gia Hảo Hỷ Sự, Đường Bá Hổ Điểm Thu Hương, Tế Công, Quốc sản 007… Phim nào cũng ăn khách và để lại trong lòng khán giả một hình ảnh Châu Tinh Trì rất Châu Tinh Trì.

Quay trở lại với Đại thoại Tây Du năm 1995. Lưu đã chia bộ phim gồm 2 phần, gọi tên như sau:

– Tây du kí phần đầu: Nguyệt quang bảo hợp – (A Chinese Odyssey Part One: Pandora’s Box)
– Tây du kí phần kết: Tiên lí kì duyên (A Chinese Odyssey Part Two: Cinderella)

Vai Tôn Ngô Không – Đại đương gia Chí Tôn Bảo (hậu thân của Tôn Ngộ Không) dĩ nhiên là do Châu Tinh Trì thủ diễn. Các vai khác do những diễn viên đã từng hợp tác cùng Châu trong rất nhiều phim của anh. Trong đó phải kể đến Ngô Mẫn Đạt (Nhị đương gia – Trư Bát Giới), La Gia Anh (Đường Tam Tạng), Lam Khiết Anh (Xuân Tam Thập Nương – Nhện Tinh), Mạc Văn Úy (Bạch Tinh Tinh – Bạch Cốt Tinh), Thái Thiếu Phân (Thiết Phiến Công Chúa), Chu Ân (Tử Hà/Thanh Hà – Bàn Tơ Đại Tiên)…

Ở phần đầu, Nguyệt quang bảo hợp kể lại câu chuyện năm trăm năm trước Tôn Ngộ Không do không thể nào chịu nổi vị sư phụ mỏ nhọn nói nhiều nên mới hợp mưu cùng Ngưu Ma Vương bắt Đường Tăng ăn thịt, lại trộm lấy Nguyệt Quang Bảo Hợp của Tử Hà Tiên Tử mà gây rối. Quan Âm Đại Sĩ được Ngọc Hoàng nhờ vả, mới ra tay bắt Ngộ Không nhốt vào lục bình toan trị tội. Đường Tăng thấy vậy bèn cầu xin được chết thay cho đại đệ tử…

Năm trăm năm sau, trên giang hồ xuất hiện một bọn cường hào gọi là bang Lưỡi Búa. Chúng chuyên tác oai tác quái vùng đại mạc, đại dương gia là Chí Tôn Bảo, nhị đương gia là… Ngô Mẫn Đạt. Một ngày kia có một nữ hồng nhân tên gọi Xuân Tam Thập Nương xuất hiện ở địa phận quản lý bang Lưỡi Búa. Nàng dùng trẻ tuổi mà võ công cao đã xử gọn gàng bang Lưỡi Búa từ đương gia cho đến tiểu tốt, rồi “mượn tạm” cơ ngơi của bang để nghỉ ngơi chờ người có ba nốt ruồi đỏ ở lòng bàn chân đi qua…

Photobucket

Câu chuyện bắt đầu tiếp diễn khi Chí Tôn Bảo phát hiện ra Xuân Tam Thập Nương chính là Hắc Thù Tinh và vị tiểu sư muội của nàng ta có dung mạo xinh đẹp tuyệt trần tên gọi Bạch Tinh Tinh lại chính là hóa thân của Bạch Cốt Tinh. Rồi abc và xyz, Chí Tôn Bảo bị hai nàng bắt đem về động Bàn Tơ để điều tra tung tích của Đường Tam Tạng. Tại đây Chí Tôn Bảo vô tình nhặt được Nguyệt Quang Bảo Hợp khi… đào đất định trốn ra ngoài. Tiếp đó giữa Chí Tôn Bảo và Bạch Tinh Tinh nảy sinh mốt đoạn tình cảm lâm li bi đát. Yêu đương rồi hiểu lầm dẫn đến chuyện Bạch Tinh Tinh tự vẫn khiến Chí Tôn Bảo phải dùng Nguyệt Quang Bảo Hợp để quay ngược thời gian nhầm cứu tình nhân. Ai dè đâu, sau ba lần quay ngược thời gian mà vì cái này cái nọ cái kia chẳng mần ăn chi được, ở lần thứ tư Nguyệt Quang Bảo Hợp bị trục trặc nên thảy luôn chàng giai về với năm trăm năm trước… Đến đây thì hết phần đầu.

Nội dung trong phần đầu chỉ là câu chuyện mở đầu cho rất nhiều thứ sẽ diễn ra ở phần sau. Ở phần này, có thể thấy Lưu Trấn Vĩ đã khéo léo đem rất nhiều tình tiết trong kiếm hiệp Kim Dung, Cổ Long vào trong đời sống của bang Lưỡi Búa. Như chuyện đại đương gia Chí Tôn Bảo vì tỉ thí với Côn Luân Tam Thánh mà dính Thất Thương Quyền thành ra bị nhòa mắt, gây ra bao chuyện giở khóc dở cười rất tầm xàm.

Photobucket

Hay chuyện Xuân Tam Thập Nương đặt đồng tiền trên đầu bang chúng Lưỡi Búa lệnh là nếu rớt đồng tiền xuống thì bị hự hự, chiêu này nhái theo Kim Tiền Bang trong Đa tình kiếm khách vô tình kiếm của Cổ Long. Rồi cái màn tắm trong hồ bị bè lũ Lưỡi Búa toan xâm hại cũng là tình tiết của Phong Tứ Nương trong Tiêu Thập Nhất Lang – Cổ Long…

Photobucket

Photobucket

Nội dung thì cũng không có gì nhưng mọi tình tiết phim đều có thể cười hặc hặc hặc. Cảnh Chí Tôn Bảo vì si mê Bạch Tinh Tinh mà quyết tâm thay đổi hình tượng, cắt tóc cạo râu thành bạch diện thư sinh đứng trên cầu, gió thổi áo dài bay phấp phới lộ đôi chân nhẵn nhụi thiệt là gợi cảm không gì tả nổi. Rồi đoạn vô tình bị lửa cháy ngay chỗ khó nói không làm sao dập tắt được phải nhờ đến nhị đương gia bay dzô đạp tới tấp lửa mới tắt mà đành cười trong cay đắng. Báo hại, đến đoạn mưu bắt chị em yêu tinh, cứ đinh ninh là dán bùa của Bồ Đề tặng rồi nên không bị hai yêu nữ thấy, thành ra Chí Tôn Bảo và đồng bọn phải tuyệt đối im lặng không dám phát ra tiếng động gì hết. Ai dè hai con nữ yêu ma lanh quá xá cố tình làm cháy ngay chỗ khó nói của Chí Tôn Bảo, làm đại đương gia phải cắn răng nhắm mắt mà nhờ đàn em ra chân mặc sức dẫm đạp… Đến lần thứ ba thì nhị đương gia chỉ đành lắc đầu mà nói thôi bỏ đi bỏ đi, nó cháy khét hết rồi còn chi nữa đâu he he. Thiệt là phỡn, thiệt là nhảm, mà thiệt là thích thú.

Photobucket

Những đoạn biểu lộ tình cảm luyến ái của Chí Tôn Bảo với Bạch Tinh Tinh cũng hết sức buồn cười. Cười vì dễ thương mà nhảm chịu hông nổi. Cái gì mà nàng khóc chàng muốn đưa tay ôm nàng nhưng ngập ngừng, thế là nàng nắm tay nàng đặt lên vai nàng luôn, rồi cả hai xuân tình phát tiết cái gì mà định gì gì mà hông ngờ bà cha nó cái dây quần cột khó gỡ quá. Rồi nàng khóc, chàng xin lỗi vì đã mạo phạm, nàng nói chớ hẻm phải nha, tại em quen làm buổi tối há há… Ngay cả lúc bốn lần dùng Nguyệt Quang Bảo Hợp để ngược thời gian quay lại cứu Bạch Tinh Tinh cũng rất hay rất nhảm, làm xem mà cười thích thú.

Photobucket

Các nhân vật trong phần này đều diễn xuất xuất sắc, từ nhị đương gia của Ngô Mẫn Đạt cho đến Bính Mù và đồng bọn bang Lưỡi Búa, hay Xuân Tam Thập Nương của Lam Khiết Anh… Mạc Văn Úy trong phim này mới 20 tuổi, quả thật dung nhan xinh đẹp…

Photobucket

Thế nhưng, dung nhan của Mạc Văn Úy và Lam Khiết Anh dường như chưa là gì cả so với Chu Ân ở phần 2…

Ở phần sau, là câu chuyện khi Chí Tôn Bảo bị Nguyệt Quang Bảo Hợp đưa ngược lại về năm trăm năm trước. Mở mắt ra nhìn trời ngó đất thì thấy một thiếu nữ dung mạo tuyệt trần tên gọi Tử Hà xuất hiện. Nàng này coi xinh đẹp mà cũng hơi cà chớn, nói chớ núi này động này giờ là của ta, gì ở đây cũng là của ta, mi cũng dzậy ha ha…

Photobucket

Nguyên Tử Hà cùng Thanh Hà là hai chị em, hổng biết mần sao mà thù nhau ghê gớm quính nhau dữ dội. Phật Tổ thấy dậy mới mần phép biến hai chị em thành hai sợi chỉ quấn nhau thành cái tim đèn nằm trên bàn Phật. Một ngày kia Tử Hà mới trốn xuống trần gian mang theo thanh Tử Thanh Bảo Kiếm. Nàng phát nguyện hở giai nào trên thế gian mà rút được thanh kiếm khỏi vỏ thì nàng sẽ lấy làm chồng…

Photobucket

Hỏng dè Chí Tôn Bảo rút ra cái một. Thế là Tử Hà nói i cha i cha đây rồi, giai này là giai của ta, ta iu chàng, ta iu chàng tha thiết. Chí Tôn Bảo thì muốn lấy lại Nguyệt Quang Bảo Hợp để tới năm trăm năm sau cứu sống Bạch Tinh Tinh nên đành đi theo Tử Hà. Nhưng Tử Hà và Thanh Hà cơ thể chỉ có một thành ra sáng là Tử tối là Thanh, báo hại Chí Tôn Bảo phải đẻ ra thêm Chí Tôn Ngọc để mà đối phó. Rồi thế này thế nọ, Chí Tôn Bảo nói anh iu ai thì chỉ tim anh mới biết, anh hận hong moi nó ra được để chứng minh em thấy… Tử Hà nói cần chi cần chi, rồi nhảy vào trong đó hỏi xem tim Tôn Bảo có ai ở trỏng…

Photobucket

Rồi Đường Tam Tạng, Bát Giới, Sa Tăng và Ngưu Ma Vương xuất hiện. Ngưu Ma Vương thì mưu bắt Đường Tăng để ăn thịt. Lúc này Tử Hà hiểu lầm Tôn Bảo nên theo Ngưu Ma Vương đa tình háo sắc đòi để con trâu này cưới làm vợ quách cho rồi… Rồi Thiết Phiến, rồi em gái Ngưu Ma Vương cũng xuất hiện luôn.

Photobucket

Photobucket

Trong trận quính dí Ngưu Ma Vương, Chí Tôn Bảo vô tình bị té xuống vực rồi nhờ Bồ Đề đưa về động Bàn Tơ. Ở đó chàng gặp lại Bạch Tinh Tinh của năm trăm trước, rồi giải thích này nọ về nhân duyên năm trăm năm sau. Tôn Bảo sẽ chọn ai, Tử Hà hay Tinh Tinh? Chàng cũng không biết, chỉ có trái tim chàng mới hiểu, thành ra Tinh Tinh nhảy luôn vào đó để xem coi sao. Nhảy vào mới biết, trước đây cũng có một cô gái đã vào trước nàng và để lại một vật…

Ở phần này, Lưu Trấn Vĩ đã giới thiệu một Chu Ân 19 tuổi qua hình tượng Tử Hà xinh đẹp thiệt chịu không có nổi luôn.

Cảnh quay mở đầu với hình ảnh Tử Hà chèo xuồng qua sông cỏ lau đẹp điên đảo. Cảnh nàng đứng giữa đại mạc đẹp điên đảo, nàng cưỡi ngựa vào làng cũng đẹp đảo điên. Mỗi ánh mắt cử chỉ, nụ cười của hoa đán Hongkong đều biểu hiện được nét ung mà nghịch ngợm, hồn nhiên mà quyến rũ. Một thứ mỹ sắc làm háo hức lòng người.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Xuyên suốt phần hai, hình ảnh Tử Hà bên cạnh Chí Tôn Bảo thiệt đáng iu mà kiều diễm không bút mực hay keyboard nào tả xiết.

Vẫn lối diễn tưng tửng rất Châu Tinh Trì, hình ảnh của Chí Tôn Bảo trong phần này vẫn là tiểu nhân sợ chết nhưng một mực chân tình, đến cuối cùng mới bộc phát thành anh hùng.

Phần kết là cảnh Tử Hà bị Ngưu Ma Vương cưỡng đoạt ép thành hôn, Chí Tôn Bảo thì lựa chọn giữa Tinh Tinh và Tử Hà.

Cuối cùng kết cuộc sẽ ra sao?

Tinh Tinh đã chọn ra đi. Nàng biết, nàng không nằm trong trái tim Chí Tôn Bảo. Chàng không thuộc về nàng.

Tử Hà thì chờ đợi, nàng tin Chí Tôn Bảo sẽ quay trở lại giải cứu nàng, cả hai sẽ tiếp tục đoạn tình duyên luyến ái.

Còn Chí Tôn Bảo? Chàng cuối cùng cũng hiểu, ai là người trong trái tim của chàng. Khi Tử Hà đối diện với trái tim chàng, trước khi trở ra, nàng để lại một vật…

Vật ấy là một giọt lệ.

Photobucket

To TOILAA: “Đã từng có một mối tình chân thành phô bày trước mặt tôi. Nhưng mà tôi không biết trân trọng. Cho tới khi mất đi tôi mới biết ăn năn thì không kịp. Trên trần gian còn có gì đau khổ hơn như vậy?!? Nếu mà ông trời cho tôi một cơ hội trở lại một lần nữa, thì tôi sẽ nói với cô gái đó tôi yêu cổ. Nếu nhất định phải có một kỳ hạn cho mối tình này, tôi hy vọng là… mười ngàn năm”.

Trong phim Thiên hạ vô song (2002) cũng của Lưu Trấn Vĩ, có sự tham gia diễn xuất của Lương Triều Vỹ, Triệu Vy, Chu Ân,… Chu Ân đã nhại lại:

“Thật là cảm động. Ta nhớ lại Tôn Ngộ Không trong Đại thoại Tây Du từng nói… Từng có một bát mì chân lợn nướng nóng hổi để ngay trước mặt ta nhưng ta không hề quý trọng. Đến khi mì nguội thì hối không kịp nữa. Đây chính là điều đau khổ nhất trên thế gian…”

He he.

Người ta có thể yêu nhau trong khoảnh khắc, nhưng có thể hận nhau suốt ngàn năm. Chung quy, Chí Tôn Bảo cũng chỉ có thể lựa chọn cách từ bỏ.

Chàng lại đội Kim cang cô lên đầu và trở thành Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, đánh bại Ngưu Ma Vương để tiếp tục đưa Đường Tam Tạng lên đường thỉnh kinh. Chung quy một đoạn nhân tình cùng Tử Hà cũng chỉ là nhân mộng. Tiền duyên vạn kiếp, tình nghiệt năm trăm năm cũng chỉ là trong một khoảnh khắc…

Năm trăm năm trước, năm trăm năm sau, đâu là thực tại?

Thủy Liêm Động, Bàn Tơ Động hay Bồ Đề Động chung quy cũng chỉ là một cái tên.

Kết cục là gì không quan trọng, còn chăng chỉ là niềm luyến tiếc.

Từng chi tiết trong phần kết đều được chăm chút kỹ lưỡng, có thể bật cười mà cũng có thể nghiền ngẫm suy nghĩ… nếu thích. Xem phim của Châu Tinh Trì, không thể diễn tả được cách diễn xuất của anh như thế nào cho đúng, chỉ có thể xem rồi nhớ rồi phì cười. Biểu hiện trên gương mặt, những cử chỉ, thản nhiên mà hóm hỉnh đến phi thường.

Thật sự phi thường. Thật sự rất Châu Tinh Trì.

Ở phần sau, có hai tình tiết mà anh rất thích. Một là cảnh Tam Tạng hát bài Only You, thiệt xuất sắc chịu không nổi. La Gia Anh đã thủ diễn một Tam Tạng đặc biệt đến lạ lùng, một hình tượng Đường Tăng chưa bao giờ có trong lịch sử các phim làm về Tây Du Ký. Nói nhiều, dai dẳn, lằng nhằng, ưa triết lý… một mẫu người thiệt là làm người ta nhức đầu đến chết. Tính tình hiếm có của vị đại sư Đại Đường đã khiến cho đệ tử của ông thà làm yêu chớ không làm Phật mà âm mưu cùng Ngưu Ma Vương mần thịt ông. Vậy mà lúc bị treo trên cột chờ hành hình, vị Tam Tạng này vẫn lạc quan và nói rất nhiều. Nói nhiều đến mức hai con yêu canh chừng ông, con thì tự rút dao đâm lòi ruột, con thì treo cổ để khỏi phải nghe lải nhải nữa. Tu hành như Đường Tăng mới thiệt xuất chúng.

Photobucket

Hai là các đoạn thoại với trái tim của Chí Tôn Bảo của hai nàng Tử Hà và Bạch Tinh Tinh. Chung quy người ta chẳng hiểu hai nàng hỏi gì và trái tim trả lời cái gì. Rốt cuộc chỉ có tự mỗi nàng hiểu, rồi Chí Tôn Bảo hiểu. Đó là nút thắt của đoạn nhân duyên luyến ái giữa ba người mà cách mở nút thì thật sự xuất chúng.

Sau khi công chiếu vào năm 1995, Đại thoại Tây du đã nhận được sự hưởng ứng hết mực từ đông đảo công chúng đồng thời được giới phê bình đánh giá cao. Tại Giải thưởng Điện ảnh Hồng Kông lần thứ 15 bộ phim có một số đề cử trong đó có hạng mục kịch bản và vai nam chính tuy nhiên tác phẩm đã không giành được bất cứu giải nào. Dù vậy, Châu đã giành giải Vai nam chính xuất sắc nhất của Hiệp hội Phê bình Điện ảnh Hồng Kông, đây là một trong những giải thưởng diễn xuất đầu tiên của ngôi sao phim hài này. Năm 2005 bộ phim đã được bình chọn xếp thứ 19 trong danh sách 100 phim tiếng Hoa hay nhất trong lịch sử.

Đây cũng có thể nói là phim hay nhất của Châu Tinh Trì trong giai đoạn định hình phong cách và thời gian Châu ngự trị trên đỉnh cao phong độ với vai trò là Vua hài Hongkong những năm chín mươi.

Năm 2010, đạo diễn Lưu Trấn Vĩ tiến hành làm phim Nguyệt Quang Bảo Hợp 2010. Phần tiếp theo này cũng xoay quanh chiếc hộp Nguyệt Quang, nhưng có nội dung khác. Dĩ nhiên là không có Châu Tình Trì. Bộ phim quy tụ đông đảo dàn diễn viên nổi tiếng của HongKong như Tăng Chí Vĩ, Đàm Diệu Văn, Tôn Lệ, Chung Hân Đồng… Vai chính được giao cho Trịnh Trung Cơ và Tôn Lệ.

Chuyện kể Mai Côi tiên tử đã trộm thanh Tử Thanh Bảo Kiếm của sư tỷ là Tử Hà rồi trốn xuống trần, cũng phát thệ hệt như sư tỷ trong phần trước rồi bị tên đạo tặc tên Thanh Nhất Sắc (Trịnh Trung Cơ) rút được kiếm ra khỏi vỏ. Cả hai lại vô tình nhặt được Nguyệt Quang Bảo Hợp từ tay Ngưu Ma Vương rồi lại tiếp tục một đoạn tình duyên xuyên không gian, vượt thời gian về với thời Tam Quốc… Một loạt những tình tiết từ các phim Xích Bích, Thập diện mai phục, Kungfu Panda, Kungfu (Châu Tinh Trì), và cả Titanic… được lồng vào hành trình của đôi tình nhân để rồi kết thúc cũng quay trở về với thực tại có sự xuất hiện của Thiết Phiến (Thái Thiếu Phân) và Tử Hà (Chu Ân)…

Những tình tiết từ bộ phim mười lăm năm trước cũng được nhắc đến trong phim này dù thoáng qua. Bộ phim không để lại nhiều ấn tượng sâu sắc như bản trước nó dù cũng đem lại nhiều tiếng cười thú vị. Tuy nhiên, tất cả cũng chỉ dừng ở đó.

Tác giả: Phan Hải

Leave a comment

Happy New Year 2016

 

 

Leave a comment

[10.11.2015]

hoa-co-may2

Về quê!

Đi thăm mộ, thắp nhang.

Hoa cỏ may vương đầy nơi vạt áo ….

©

,

Leave a comment

Đàn bà từng trải

Tác giả: Nguyễn Ngọc Thạch

“Bữa nọ lên mạng, thấy có cô gái trẻ tự nhận mình đàn bà, rồi chửi đàn ông , rồi hút thuốc, rồi uống rượu, rồi mặc áo trễ ngực chụp hình trong bar, kêu gào bản thân đại diện cho mẫu đàn bà mạnh mẽ, từng trải, không cần đàn ông nữa. Chợt nghe thấy buồn…”

Đàn bà từng trải đâu phải vậy.

Đàn bà từng trải, họ không mặc đồ hở hang. Họ kiểm soát được thứ đưa cho đàn ông nhìn, vì biết đàn ông sẽ đến với mình vì thứ đó, rồi lúc kiếm được thứ hấp dẫn hơn cũng sẽ rời bỏ mình. Nên đàn bà từng trải thích mặc đồ kín đáo một chút, vẫn hở nhưng hở trong vòng cho phép, vẫn còn cái kín đáo để đàn ông tò mò mà lò dò theo sau. Cái kín đáo chết người!

Đàn bà từng trải, không uống rượu nhiều hay hút thuốc như nghiện. Họ thích cầm ly vang, trước khi uống đặt làn môi mọng đỏ lên miệng ly, nhẹ nhàng nhấm nháp cái đắng cay biết chắc ít hơn đời mình. Bật điếu thuốc trước khi hút sẽ dùng lưỡi kéo nó lại gần, gợi dục và kích thích, nhưng đàn ông nhìn sẽ tự khắc hiểu, không dễ chạm vào thế giới đằng sau làn khói kia đâu.

Đàn bà từng trải, ít khi khoe khoang về bản thân, ít khi muốn nói về câu chuyện của mình, bởi qua rồi, còn gì để mà nặng lòng để nói, chỉ muốn im lặng, nghe câu chuyện của người xung quanh, người đối diện. Vì hơn ai hết trong đời, đàn bà từng trải hiểu cảm giác cần có một người chỉ im lặng nghe mình nói biết bao nhiêu.

Đàn bà từng trải, không mạnh mẽ. Chỉ là bản thân như miễn nhiễm với buồn vui thế sự bên ngoài, chỉ muốn được vui buồn chuyện vụn vặt bản thân, như sáng nay làm được cái bánh ngon mời bạn cũ, như cái cây trồng trên bàn làm việc nay có cái lá héo vàng, tự hỏi đời mình có còn xanh?

Đàn bà từng trải, vui ít cười, buồn nhất định không khóc. Không thù ghét hay căm hận bất kỳ ai, sống đời không quá gắt gao ở bất kỳ thái cực nào, đặt sự cân bằng ở đầu danh sách những thứ phải có được. Biết rằng ai rồi cũng sẽ đến ngày nằm xuống, phí thời gian làm chi cho giận hờn hoài phí.

Đàn bà từng trải, thích đọc sách, xem phim. Tự tìm niềm vui ở một cuộc sống mình chưa từng nếm trải. Thỉnh thoảng tiếc cái thanh xuân vùn vụt hồi nào, nhưng hài lòng vì thời gian ban ơn sự tịnh lặng trong cõi tâm hồn. Để rồi chợt khóc, chợt buồn cho một số phận trong sách, để rồi trân trọng những người hiện sinh trong đời thực.

Đàn bà từng trải, chọn im lặng nhìn đời, không ồn ào, không hằn hộc, chỉ là những niềm riêng rất nhỏ giấu vào một góc suy tư…

Đàn bà từng trải là vậy đó!

Leave a comment

While Your Lips Are Still Red

Cũng đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối cùng tôi viết một entry đúng nghĩa cho cái blog này. Người ta thường nói “khi muốn một thứ gì đó, hãy tìm phương tiện; và khi không muốn một thứ gì đó, hãy tìm một lý do” và tôi cũng vậy. Tôi thường lấy lý do không có thời gian cho những lần nhắc nhở đầy ý nhị của blog dành cho tôi về một entry mỗi khi tôi đăng nhập để check số lượt view-per-day. Lý do ấy cũng chỉ là một lý do để cho có lý do, chứ thật ra tôi thiếu cảm xúc để viết. Đã bao lần tôi định bụng là phải viết về một điều gì đó, nhưng rồi lại tự hẹn với mình ngày mai, ngày kia, …. và rồi cuối cùng những cảm xúc khi ấy đã tan biến hoàn toàn vào một ngày đẹp trời khi tôi hứng thú và “cầm bút” lên. Kể ra, viết lách dù ít dù nhiều cũng cần có cảm xúc giống như một người nghệ sĩ vậy, và bấy lâu nay tôi thiếu điều đó.

Lâu nay tôi lang thang, góp nhặt một số bài post thú vị trên internet, vay mượn những xúc cảm của người khác để tha về lưu giữ làm của riêng trong blog của mình. Những bài post đó thật hay, có nhiều bài thật giàu ý nghĩa nhưng cái cảm giác vay mượn làm tôi thấy thật sự áy náy với cái blog tội nghiệp của mình. Còn nhớ cái thời Yahoo360, tôi đã viết thật nhiều bài cảm nhận cho những ca khúc mà tôi đã nghe. Nhớ lắm cái cảm xúc mãnh liệt của tuổi trẻ khi bắt gặp những giai điệu khi sôi nổi lúc nhẹ nhàng, những tổ hợp âm thanh ấy cứ âm thầm thẩm thấu vào lòng để rồi tôi phải bật dậy ngay trong đêm đen để viết ra cho bằng hết tất cả những cảm-xúc-không-thể-không-diễn-tả-thành-lời ấy trước khi nó kịp tan biến trước những áp lực, lo toan vô hình của cuộc sống khi những tia nắng gọi bình minh của ngày hôm sau vừa ló dạng.

Kể ra cũng hơn một chục năm rồi, nhưng cái cách tôi nghe nhạc so với ngày xưa vẫn không thay đổi. Đêm về, trong không gian tối đen và mượt như nhung ấy tôi lại thấy rõ con người và cảm xúc của mình hơn đến nỗi nhiều khi tôi cảm giác mình có thể chạm vào nó, nó hữu hình và rất thật. Và khi ấy những giai điệu dễ dàng luồn lách vào sâu tận ngõ ngách tâm hồn tôi hơn. Đóng và khoá trái cửa phòng, cúp điện, play và cho playback một bài và chỉ duy nhất 1 bài, sau đó nằm duỗi thẳng toàn thân trên giường. Nhắm mắt lại, nghe, và cảm nhận. Đêm qua, tôi lại làm điều này với: While Your Lips Are Still Red của NightWish.

Khi nghe bài này, một câu hỏi của Eminem trong ca khúc “Lose Yourself” cứ luẩn quẩn trong đầu tôi:

Look, if you had, one shot, or one opportunity
To seize everything you ever wanted. In one moment
Would you capture it, or just let it slip?

Nếu bạn chỉ có mội cơ hội, chỉ một cơ hội duy nhất để theo đuổi với hy vọng có được những thứ mà bạn muốn. Bạn sẽ nắm lấy cơ hội đó, hay để nó trôi qua? Tôi tin chắc 100% câu trả lời sẽ là “Có” bởi không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông. Những cơ hội cứ đến rồi lại đi, cũng vô tình như thời gian, chúng không bao giờ quay trở lại. Có thể sẽ có những người sẽ đến, đi ngang đời bạn, rồi đi mãi nếu bạn không biết nắm giữ.

Sweet little words made for silence not talk
Young heart for love not heartache
Dark hair for catching the wind
Not to veil the sight of a cold world

Trong tình yêu, lời nói đôi khi không phải là tất cả bởi có những điều vi diệu mà lời nói dù tinh tế đến mấy cũng đành bất lực trong việc diễn tả. Và đó là khi mà trái tim lên tiếng.

Có những tình yêu đến thật nhẹ nhàng và đầy tình cờ. Tình yêu ấy tinh khiết như những giọt sương mai, không vướng chút bụi trần của những toan tính và vụ lợi. Tại nơi ấy, hai tâm hồn đồng điệu cảm nhận được những giai điệu nồng ấm từ trong sâu thẳm trái tim nhau. Lai có những tình yêu lại đem đến nhiều uẩn khúc trong lòng bởi cả hai đều biết sẽ không có một tương lai trọn vẹn bên nhau. Họ dù thấy trước một tương lai xa cách, nhưng họ vẫn cứ yêu, vẫn cứ sống hết mình cho ngày hôm nay để tuổi trẻ mãi là một thời tuy nông nổi nhưng không có gì để nuối tiếc. Hãy cứ yêu thôi, cần gì là mãi mãi. Chỉ cần giờ này, phút này, giây này: Ta-Là-Của-Nhau-Một-Cách-Trọn-Vẹn.

Kiss while your lips are still red
While he’s still silent rest
While bosom is still untouched, unveiled
Hold another hand while the hand’s still without a tool
Drown into eyes while they’re still blind
Love while the night still hides the withering dawn

Vậy thì hãy hôn nhau đi khi đôi môi hãy còn thắm đỏ. Hãy yêu đi khi bầu ngực trinh nguyên ấy đang căng tràn cảm xúc mãnh liệt của yêu đương. Hãy nắm chặt lấy tay nhau để cảm nhận được hơi ấm khi bàn tay ấy chưa chất chứa những cám dỗ, muộn phiền; để rồi chìm sâu trong đáy mắt nhau khi hai bờ mi vẫn đang khép chặt mơ màng trong khúc hoan ca của mối tình bất diệt mặc cho tạo hoá xoay vần, mặc cho phong vân chuyển sắc, mặc cho tang hải thương điền, mặc cho ngày mai sẽ cuốn tình ta đi về đâu.

First day of love never comes back
A passionate hour’s never a wasted one
The violin, the poet’s hand
Every thawing heart plays your theme with care

Giờ đây khi bất chợt đưa tay lên mái tóc nhung huyền ngày nào, ta chợt nhận ra dấu tích rõ ràng của những hạt bụi thời gian. Tuổi xuân đã qua, tình yêu thuở ban đầu đã qua sẽ không bao giờ trở lại được cho dù ta có tìm mọi cách để níu giữ bởi chiếc đồng hồ thời gian vô tình ấy nào có chạy ngược bao giờ! Nhưng rồi khi ngồi lật giở từng trang kỉ niệm đầy sắc màu trong cuốn sổ kí ức thì anh ấy, cô ấy có thể nhớ về nó với một nụ cười đầy mãn nguyện bởi họ đã sống không hoài phí.

Có một tác giả đã nói “Nếu nói tuổi trẻ hồ đồ là sai thì nỗi cô đơn trong những năm dài đằng đẵng sau này là cái giá phải trả.”. Bạn có muốn sau này phải sống trong nỗi cô đơn để trả giá cho những tháng năm tuổi trẻ sống hoài, sống phí không? Vậy thì hãy:

Kiss while your lips are still red
While he’s still silent rest
While bosom is still untouched, unveiled
Hold another hand while the hand’s still without a tool
Drown into eyes while they’re still blind
Love while the night still hides the withering dawn

—————————

Sweet little words made for silence not talk
Young heart for love not heartache
Dark hair for catching the wind
Not to veil the sight of a cold world
Kiss while your lips are still red
While he’s still silent rest
While bosom is still untouched, unveiled
Hold another hand while the hand’s still without a tool
Drown into eyes while they’re still blind
Love while the night still hides the withering dawn

First day of love never comes back
A passionate hour’s never a wasted one
The violin, the poet’s hand
Every thawing heart plays your theme with care
Kiss while your lips are still red
While he’s still silent rest
While bosom is still untouched, unveiled
Hold another hand while the hand’s still without a tool
Drown into eyes while they’re still blind
Love while the night still hides the withering dawn

Kiss while your lips are still red
While he’s still silent rest
While bosom is still untouched, unveiled
Hold another hand while the hand’s still without a tool
Drown into eyes while they’re still blind
Love while the night still hides the withering dawn

———–

Những lời ngọt ngào nhất thường được cảm nhận từ sự im lặng
Nơi trái tim non nớt cháy hết mình cho một tình yêu không muộn phiền
Mái tóc em nhung huyền tung bay đón gió
Vẫn không che đậy được một khung trời lạnh lẽo của thực tại
Vậy thì hãy hôn đi khi môi em còn thắm đỏ
Khi gã trai ấy vẫn còn đang say giấc
Khi bầu ngực em vẫn còn trinh nguyên
Hãy nắm lấy tay nhau khi đôi bàn tay còn chưa vướng bận
Rồi chìm sâu trong đáy mắt nhau, khi đôi bờ mi vẫn còn đang khép chặt
Hãy yêu đi khi đêm đen còn giấu được ánh bình minh tàn úa

Tình yêu thuở ban đầu sẽ không bao giờ quay lại
Những giây phút đam mê sẽ chẳng bao giờ là phí hoài
Tiếng vĩ cầm như đan vào bàn tay tài hoa của một nhà thơ
Trái tim như tan chảy quyện vào những giai điệu ấm nồng
Vậy thì hãy hôn đi khi môi em còn thắm đỏ
Khi gã trai ấy vẫn còn đang say giấc
Khi bầu ngực em vẫn còn trinh nguyên
Hãy nắm lấy tay nhau khi đôi bàn tay còn chưa vướng bận
Rồi chìm sâu trong đáy mắt nhau, khi đôi bờ mi vẫn còn đang khép chặt
Hãy yêu đi khi đêm đen còn giấu được ánh bình minh tàn úa

Hãy hôn đi khi môi em còn thắm đỏ
Khi gã trai ấy vẫn còn đang say giấc
Khi bầu ngực em vẫn còn trinh nguyên
Hãy nắm lấy tay nhau khi đôi bàn tay còn chưa vướng bận
Rồi chìm sâu trong đáy mắt nhau, khi đôi bờ mi vẫn còn đang khép chặt
Hãy yêu đi khi đêm đen còn giấu được ánh bình minh tàn úa


(© VNese lyrics by me)

1 Comment

Hãy cảm ơn Mẹ không chỉ trong ngày 8/3 ….

Áo dài tặng cô ngày 8-3 từ dãi dầu của mẹ

Ngày nhỏ, cứ gần đến ngày 8-3, tôi lại nhắc mẹ nhớ mua quà tặng cô giáo. Sợ tôi mắc cỡ với bạn bè vì không có quà tặng cô, mẹ gom góp tiền từ những ngày lam lũ trên ruộng đồng để mua một bộ áo dài.

Mẹ tôi vốn là người thành phố, từ khi có chồng, cuộc đời mẹ gắn với một làng quê heo hút. Rồi các con ra đời, mẹ càng thêm quê mùa vì suốt ngày lam lũ trên đồng ruộng tất bật chăm lo cho gia đình.

Nhà nghèo nhưng mẹ luôn dành phần tốt nhất cho các con, chưa một lần mẹ dám mặc áo mới. Những chiếc áo cũ của mẹ ngày càng sạm màu hơn sau những buổi trưa hè dãi dầu trên đồng ruộng. Mẹ hay dặn: “Ráng có cái chữ để sau này không cực khổ như mẹ nghe con!”.

Trong ký ức của tôi, những dịp 8-3 mẹ vẫn vào bếp tự tay nấu ăn cho gia đình, vẫn giặt từng chiếc áo, cái khăn cho chúng con… Có lẽ mẹ chưa từng có ngày 8-3 cho riêng mình.

Ngày tôi bước vào giảng đường đại học, cuộc sống xa hoa nơi thành phố làm tôi nhớ mẹ nhiều hơn. Ngày 8-3 không có mẹ bên cạnh, tôi mới hiểu ra rằng mình đã bỏ lỡ 18 lần quên chăm sóc, yêu thương mẹ trong ngày đặc biệt ấy. Mẹ ơi, đến khi hiểu ra điều này thì con lại rời xa mẹ 4 năm để thực hiện ước mơ.

Nhưng mẹ ơi, con tin chắc rằng 8-3 năm nay mẹ sẽ có vô vàn niềm vui khi con đã trưởng thành và hiểu được tất cả nỗi nhọc nhằn oằn nặng trên vai mẹ suốt 22 năm qua. Con sẽ dành tặng những cánh hồng đỏ thắm cho người phụ nữ con yêu nhất trong cuộc đời. Con sẽ may cho mẹ chiếc áo mới mà cả cuộc đời mẹ chưa bao giờ dám mặc.

Con cũng sẽ dành tặng mẹ tấm thiệp tự tay con làm với tất cả tình yêu thương. Tấm thiệp ấy sẽ có những lời từ trái tim con:

 “Cảm ơn mẹ đã sinh con ra trong cuộc đời. Cảm ơn mẹ đã cho con được khôn lớn nên người. Cảm ơn mẹ đã yêu ba, yêu chúng con suốt cả cuộc đời. Cảm ơn mẹ đã hi sinh cả tuổi thanh xuân cho gia đình bé nhỏ của chúng ta. Cảm ơn mẹ vì luôn cho đi mà không cần nhận lại. Xin lỗi mẹ vì những lúc con quá vô tâm để mẹ phải buồn. Xin lỗi mẹ vì những khi con làm mẹ khóc. Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm, yêu chiếc áo bạc màu, sờn vai vì một đời mẹ đã mặc!”.

(Hoàng Trân)

Leave a comment

Trả tiền để bị lừa !?

Tối qua chuyển kênh tivi, tình cờ thấy John Cena thi đấu trong WWE. Biết anh này lâu rồi nên cũng cố nán lại xem đánh đấm trong WWE như thế nào. Vẫn vậy, vẫn những cảnh đánh nhau rất giả, đánh ko trúng như hồi nhỏ vẫn thường xem.

Tự nhiên thấy lạ, bởi khán giả đến xem thật đông; trẻ có, già có, trung niên lại càng nhiều. Thắc mắc: sao họ lại bỏ tiền ra để đến xem người ta lừa mình nhỉ? và không tài nào giải thích được.

Có lẽ: nước tiến bộ nó vậy !?

Leave a comment

[02.01.2013] Viết cho 1 năm mới ….

Vậy là đã lại 1 năm nữa trôi qua.
Một năm với thật nhiều biến động.
Niềm vui cũng nhiều mà nỗi buồn cũng không ít.
Năm vừa rồi chuẩn bị chưa thật kĩ cho những kế hoạch, dự định nên kết quả chưa thật sự như ý.
Năm nay sẽ chuẩn bị kỹ và sớm hơn.
Hy vọng mọi chuyện sẽ thuận lợi vào năm này, năm 2013.
Chúc tất cả mọi người 1 năm mới sức khoẻ, gặp nhiều may mắn và thành công :)

Leave a comment

[11.05.2012] “Đến bây giờ, tớ có thể nói rằng – tớ vẫn rất yêu nước!”.

……

Vậy người Việt Nam hướng tới tương lai nhiều hơn hay ngẫm nghĩ về quá khứ của họ nhiều hơn?

“Người Việt Nam hiểu rõ đau thương trong lịch sử của mình, hơn ai hết họ hiểu rõ giá trị của hòa bình trong hiện tại, và nỗ lực hướng tới một tương lai mới” – một học viên đến từ Việt Nam. Một câu trả lời “tròn trịa” và chỉ sau đó một tích tắc, anh đã hồ nghi chính câu trả lời của mình. Câu nói đó, đúng hơn, là mong muốn của riêng cá nhân anh.

Những bài học vỡ lòng tiếng Việt của anh bắt đầu bằng câu “đất nước ta rừng vàng, biển bạc”.

Nhưng khi 20 tuổi, anh hiểu rằng đất nước của mình nằm trong nhóm các quốc gia nghèo gần nhất thế giới.

Suốt 12 năm phổ thông, anh được dạy từ những trang sách về những cuộc chiến tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc, những trang sử hào hùng bao đời cha ông gây dựng.

Nhưng khi 20 tuổi, anh bắt đầu (muộn màng) nhận ra những “khoảng tối” của lịch sử, ngửi thấy mùi máu, nước mắt và sự thảm khốc của chiến tranh trong những trang sách ít ỏi…

Quá khứ đau thương, quá khứ hào hùng đều đã khép lại. Thế hệ mới sinh ra, cần phải sống tiếp, và bắt đầu trang mới.

Anh cũng phải hối hả lo học hành, để tìm một công việc tốt, một chỗ đứng tốt trong xã hội như bao người khác. Nhưng ,anh không bao giờ quên nỗi ám ảnh của chiến tranh, bởi ông nội và bao người khác đã hy sinh ở chiến trường.

Anh từng ôm lý tưởng cao đẹp của thế hệ trước với những quyển sách gối đầu giường một thời như “Ruồi trâu”, “Thép đã tôi thế đấy”. Đến năm 21 tuổi, mọi lý tưởng đó của anh vỡ vụn khi nhận ra rằng đó chỉ là một sự duy ý chí.

Thực tế xã hội đang sống có thể đã đi quá xa so với nhận thức của anh.

Anh chỉ có một sự lựa chọn duy nhất: trung thực chấp nhận thực tế như nó vốn có. Và điều duy nhất mà giờ đây anh có thể làm, đó là sống có ích và trách nhiệm với bản thân mình trước tiên.

Lý tưởng cuồng nhiệt trước kia của anh, giờ có lẽ đã không còn “hợp thời”.

Những cú “sốc” đầu đời trở thành bài học quý giá, bởi chẳng ai trưởng thành mà không đau đớn.

Sợ người khác bảo là “hâm”, anh thủ thỉ với một người bạn thân rằng: “Đến bây giờ, tớ có thể nói rằng – tớ vẫn rất yêu nước!”.

– K. Minh (vietnamnet.vn)-

1 Comment

[22.09.2011] Một sinh nhật đáng nhớ ….

11:30pm 21.09.2011:

Chúc mừng sinh nhật anh yêu:*

Sao em chúc gì sớm vậy, mới ngày 21 mà?

Tí nữa anh ngủ rồi, em ko muốn đánh thức anh dậy nên chúc trước.

Cảm ơn em.

 

05:59am 22.09.2011:

Nhạc chuông có tin nhắn trên đtdđ vang lên.

Chúc mừng sinh nhật anh 2. (đứa em gái ngồi ngay bên cạnh chúc mừng sinh nhật). Em là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật anh 2 hôm nay rồi. Hihi. (thì ra em gái mình nó dành nói trước khi mình đọc tin nhắn :) )

Cảm ơn bé.

Anh 2 coi tin nhắn đi.

Ủa chứ ko fải bé nhắn tin à?

Dạ ko.

Mở điện thoại, thấy tin được gởi từ “F.Má”: “Sinh nhật Má chúc con khoẻ vui vẻ”

“Cảm ơn Má rất nhiều”

 

6:30am 22.09.2011: chuông điện thoại vang lên. Nhìn vào thấy số của Ba. Ba hỏi ăn sáng chưa? Ăn sáng cái gì? và không quên chúc mừng sinh nhật con.

 

6:45am 22.09.2011:

Ba Má tặng anh 2 nè.

Cái gì đây nữa :D

Tiền. Ba Má nói ko biết mua gì tặng anh 2 nên nói em đưa tiền, anh 2 thích mua gì thì mua.

 

7:10am 22.09.2011: bắt đầu đi làm. Bầu trời hôm nay dường như xanh trong hơn thì phải.

 

7:39am 22.09.2011: làm thủ tục check-in tại công ty. Lại bàn mở desktop lên và đi lấy nước uống.

 

~8:00am 22.09.2011: tự nhiên bản nhạc “Happy Birthday To You” vang lên rõ mồn một trong phòng. Nhìn quanh phòng chỉ có 1 người, Giang, ngồi đối diện.

Sao tự nhiên hôm nay lại mở bài này?

Thích thì mở thôi.

Uhm, thì hãy cứ xem như là cố ý đi. Điều quan trọng là mình được vui vẻ, vô tình hay cố ý có gì là khác nhau.

 

8:01am 22.09.2011: Sinh (cùng làm ở Nexcel Solutions) chúc mừng

Happy birthday anh Long! Best wish for you!

hihi, thank em nhiều :)

 

8:01am 22.09.2011: Hưng (cùng làm ở Nexcel Solutions) chúc mừng

Happy birthday anh Long nha!

hihi, cảm ơn em nhiều :)

 

8:21am 22.09.2011: chị Linh (cùng làm ở Nexcel Solutions) chúc mừng

Happy Birthday Long. May all best things come true.

Thanks a bunch, sis :)

 

8:30am 22.09.2011: chuông điện thoại lại reo, nhìn thấy số của đứa em gái.

Alo, anh 2 đây. Có gì ko?

Chị Vân đặt bánh sinh nhật cho anh 2 nè, họ vừa mang tới nhà.

Thật à? Nhìn đẹp ko?

Đẹp, nhìn dễ thương lắm. Cái bánh hình trái tim.

Trên đó ghi gì?

Ghi là: “Mừng Sinh Nhật

Aicre Eya

Hồng Vân”

Em vẫn luôn là vậy. Vẫn luôn mang đến cho anh những sự ngạc nhiên đầy thú vị. Để rồi cả ngày hôm nay anh nôn nao, muốn về thật sớm để được nhìn món quà em tặng. Cònbiết nói gì nhỉ, I don’t know much but I know I love you, and that may be all I need to know. Thank God I have found You, honey.

 

8:35am 22.09.2011: call em để nói lời cảm ơn nhưng em ko nghe máy. Chỉ sau đó 1 fút em call lại.

Em đang làm gì đó?

Em đang đi shopping. Em mới mua cho anh cái áo Banana Republic nè.

Dữ chưa. Em mua áo bull hay sơmi?

1 cái áo bull ko cổ, 1 cái áo bull có cổ như  sơmi. Mà lựa đồ cho anh khó quá à.

Hihi, nhưng làm sao em biết vừa hay ko mà mua?

Thì em thử trên người em :D anh của em nhỏ con quá à, chỗ nào, size nhỏ nhất cũng thấy rộng nữa.

Cảm ơn em nha :* thôi em đi shopping tiếp đi.

Dạ, anh làm vui nha.

Bye bye em.

Bye bye anh.

 

8:47am 22.09.2011: Hoàng Nguyên (cùng làm ở Nexcel Solutions) chúc mừng

Happy birthday anh Long.

Cảm ơn em nhiều :)

 

11:39am 22.09.2011: chuông điện thoại lại reo. Nhìn thấy số của dì 8.

Anh 2 Long đó hả?

Dạ con đây, hihi.

Biết ai đây không mà cười. (Dì 8 không biết mình đã lưu số dì 8 rồi :D )

“Túm” chứ ai mà :D Tám điện cho con có gì không?

Thì điện chúc mừng sinh nhật con chứ  chi.

Hihi, cảm ơn Tám.

Con đang ở trên công ty hả? ăn cơm trưa chưa?

Dạ, con đang ăn trưa với mọi người trên công ty nè.

Uhm, vậy thôi con ăn đi. Tám điện chúc mừng sinh nhật con thôi. Khi khác Tám điện.

Dạ, chào Tám. Cảm ơn Tám nhiều nha.

 

5:20pm 22.09.2011: Bình (đứa bạn thân thời phổ thông) nhắn tin:

Chúc sinh nhật vui vẻ nhé.

thank Bình :D vẫn nhớ à :D

 

7:20pm 22.09.2011: về đến nhà. Chở đứa em gái đi ăn KFC, coi như là chúc mừng sinh nhật :D

 

8:30pm 22.09.2011: đi ăn về. Đi tắm rồi lên mặc đồ đẹp để chụp hình với cái bánh mà em tặng.

Bất ngờ đứa em gái chìa 1 gói ra và nói: em tặng sinh nhật anh 2 nè.

Trời, có vụ này nữa hả! Cái gì vậy?

Thì anh 2 mở ra thì biết.

Thì ra là 1 đôi giầy Hồng Thạnh. Nhưng hơi rộng, ngày mai sẽ đi đổi.

Tắm xong, log skype vào chat với em. Cùng lúc đó là pose chụp hình với những món quà. Sau đó gởi hình cho em và cùng coi.

 

Một sinh nhật bình lặng như ng thật nhiều niềm vui. Dù là nhỏ thôi, nhưng chỉ việc mọi người nhớ đến ngày sinh nhật 22.09 là mình cũng vui lắm rồi. Cảm ơn tất cả mọi người.

Leave a comment

[05.08.2011] bán chó ….

Tôi vẫn còn nhớ mãi hình ảnh chị Dậu đem cả đàn chó đi bán, kiếm từng đồng về lo cho gia đình trong 1 tác phẩm văn học được học thời phổ thông. Thời đó người ta sống cơ cực quá, thiếu tiền, thiếu ăn, thêm nữa là biết bao loại thuế má làm con người ta lâm vào cảnh khốn cùng, fải đi bán cả bầy chó dù chẳng được bao nhiêu đồng.

Thời đại ngày nay việc bán chó kiếm sống còn ko?

Xin thưa là còn, cho dù bây giờ có  thể chia việc bán chó thành 2 loại dựa trên tính chất của người bán. Đó là: người giàu bán chó và người nghèo bán chó. Tôi xin tạm gọi là vậy, vì tôi ko tìm được từ ngữ nào khác. Mặc dù hành động bán chó kiếm tiền, mục đích cuối cùng vẫn là kiếm tiền để trang trải cho cuộc sống, nhưng điều tôi muốn nói đếnở đây là sự phân chia giàu nghèo quá lớn đang diễn ra.

Hôm qua, ngày 04.08.2011, trước cổng An Đông Plaza tôi thấy 1 người phụ nữ ngồi bán 2 con chó con. Nhìn hình dáng bề ngoài thì ko thể nói người phụ nữ này khá giả được. Vậy nên tôi xin xếp vào dạng: người nghèo bán chó.

Người phụ nữ này ngồi bán ở đây đã 2 ngày rồi, tôi được nghe là vậy, nhưng chưa ai mua cả. Tất cả chỉ là những khách bộ hành đi qua, nhìn hoặc nựng 2 chú chó 1 tí rồi trở đi ngay sau khi nghe cái giá 1,5 triệu đồng cho mỗi chú chó con. Bỗng 1 người đàn ông trung niên dẫn 2 đứa con nhỏ đi ngang qua. 2 đứa trẻ vận trên người đồng phục của 1 trường tiểu học quốc tế, người đàn ông mặc 1 bộ đồ với chiếc áo Abercrombie mắc tiền. “Đại gia”, theo cách gọi người lắm tiền ở Việt Nam thời bấy giờ, đây rồi.

2 đứa trẻ, mỗi đứa ôm 1 chú chó con với điệu bộ thích thú lắm. 2 đứa nằng nặc đòi “Bố” mua cho mình con chó ưa thích. Người đàn ông trung niên hỏi giá.

“1 triệu rưỡi 1 con, chó giống đó chú, ko fải chó thường đâu” (!???). Người phụ nữ đáp.

“có bớt ko? 2 triệu rưỡi 2 con bán ko?”.

“không, tui ko nói thách. Chó giống thật mà. 2 con 3 triệu”.

“Ok”. Câu đáp gọn lửng đồng thời người đàn ông trung niên rút bóp đưa liền 3 triệu rồi cùng 2 đứa con (mỗi đứa ôm 1 chú chó) đi thẳng.

Người phụ nữ bán chó dường như chưa tin vào sự thật về 1 cuộc mua bán chóng vánh và quá hời đến vậy, theo tôi nghĩ. Sau 1 hồi định thần, người phụ nữ này khoe với những người bạn xung quanh (những người bán hàng rong, xe ôm, bán vé số,…. là bạn của ng phụ nữ  trong 2 ngày rao bán chó ở đây) về cuộc mua bán ấy. Gương mặt rạng rỡ như vừa được 1 điều gì to lớn lắm……….

2 sinh linh bé bỏng, trở thành trò chơi của 2 đứa trẻ. Không biết lúc chúng chán rồi, số fận 2 chú chó sẽ ra sao.

1 “đại gia” rút 3 triệu trả cho trò chơi của 2 đứa con mình ko 1 cái chớp mắt. Nhưng với người phụ nữ kia và có thể với gia đình người phụ nữ ấy, 3 triệu kia có thể là món tiền cứu rỗi cả gia đình họ.

Dĩ nhiên không thể đòi hỏi 1 sự công bằng, hài hoà tuyệt đối trong bất cứ 1 xã hội nào. Nhưng sự phân hoá giàu nghèo ngày 1 lớn diễn ra trên trái đất này đã, đang, và vẫn sẽ là 1 điều nhức nhối …..

1 Comment

Attitude

I accidentally read this quote in a book. It is absolutely noticeable, I think, so I wanna share it here to you guys.

– – – – – – – – – – – – –

“The longer I live, the more I realize the impact of attitude on life. Attitude to me is more important than facts. It is more important than the past, than education, than money, than circumstances, than failures, than successes, than what other people think or say or do. It is more important than appearance, giftedness, or skill. The remarkable thing is, we have a choice every day regarding the attitude we embrace for that day. We cannot change our past. We cannot change the fact that people may act in a certain way. We cannot change the inevitable. The only thing we can do is play on the one string we have, and that is our attitude. I am convinced that life is 10 percent of what happens to me and 90 percent how I react to it. And so it is with you. We are in charge of our attitude” – Dr. Charles Swindell

Leave a comment

[11.05.2011] Những suy nghĩ và cảm nhận về đất nước Hàn Quốc ….

Vậy là chỉ còn vài ngày nữa thôi tôi sẽ rời xa đất nước này.

3 năm học tập, làm việc ở đây là 1 khoảng thời gian ngắn trong cuộc đời của 1 con người, nhưng tôi đã học, đã biết được rất nhiều điều hay, điều mới lạ mà nếu đối với 1 người chưa từng đặt chân đến đất nước này họ không thể cảm nhận được.

Những ấn tượng đầu tiên của tôi về Hàn Quốc là qua những bộ phim truyền hình nhan nhản trên cách kênh ở VN cách đây khoảng 5~10 năm. Cảm nhận ban đầu là: đất nước họ giàu-phát triển-đẹp, con người họ đẹp. Và những cảm nhận đó ko hề giảm đi mà thậm chí còn tăng lên khi tôi đặt chân đến đất nước này.

Sự giàu có của họ thể hiện rõ nhất ở việc chính phủ họ cho những suất học bổng như tôi được nhận. Học bổng này nằm trong dự án BK21 (Brain Korea 21st century), họ không tiếc tiền để lôi kéo chất xám nhằm phát triển hơn đất nước họ. Sự giàu có còn thể hiện ở những toà nhà chọc trời mà tôi ngước nhìn mãi cũng không thấy đỉnh, những khu vực thương mại sầm uất, những món hàng mắc tiền, những chiếc xe hơi đời mới nhất, …. Không phải tôi chê đất nước mình, nhưng VN còn nghèo, còn kém phát triển đó là sự thật mà ai cũng fải thừa nhận để cùng cố gắng cho 1 ngày tốt đẹp hơn.

Sự phát triển của họ được thể hiện từ những điều đơn giản nhất. Ngôi trường mà tôi học được xây dựng cách đây chừng hơn 10 năm. Những bậc cầu thang trong trường đều có gắn những bóng đèn nhỏ bên trong (theo bề mặt vuông góc của mỗi bậc cầu thang), để khi bạn đi cầu thang vào đêm tối vẫn có thể thấy đường. Những điều nhỏ nhoi vậy thôi nhưng mang lại lợi ích rất lớn và không phải ai cũng nghĩ ra.

Điều mà tôi thích nhất khi sống trên đất nước này là họ áp dụng công nghệ vào rất nhiều lĩnh vực của đời sống và giúp cuộc sống trở nên uyển chuyển và dễ dàng hơn. Đơn cử là hệ thống thanh toán trực tuyến liên ngân hàng của họ. Bạn có thể dễ dàng mua sắm hàng hoá qua mạng và chuyển tiền cực kỳ dễ dàng và an toàn. Tất cả đều thông qua Internet Banking. Họ còn áp dụng công nghệ để tạo ra E-Government. Muốn hẹn lịch gặp 1 cơ quan nhà nước bạn chỉ cần đăng ký trên mạng. Bạn cũng có thể đăng ký dịch vụ Tax Refunding của chính phủ qua mạng. Dịch vụ này tôi thấy rất hay ở chỗ bạn sẽ được trả lại 1 khoản tiền tương xứng với số tiền mà bạn đã chi dùng trong vòng 1 năm.

Hay như bạn chỉ cần dùng 1 tấm card nho nhỏ xinh xinh gọi là T-Money và dùng nó để chi trả cho mọi phương tiện giao thông mà bạn sử dụng. Hệ thống tàu điện ngầm và xe bus rất hiện đại. Tôi có thể đi đến bất cứ nơi đâu trên đất nước này mặc dù không biết tiếng bản ngữ. Mọi việc trở nên thật dễ dàng và tiện lơi.

Những dịch vụ xã hội cũng là 1 phần trong sự phát triển của Hàn Quốc. Mỗi năm khi gần đến mùa lạnh, bệnh cúm thường xảy ra, tất cả sinh viên trong trường tôi nói riêng và tất cả các trường trên lãnh thổ Hàn nói chung đều được tiêm phòng cúm miễn phí. Chi phí của việc này không hề nhỏ, nhưng họ vẫn làm chứng tỏ họ là 1 đất nước giàu mạnh và phát triển. Thêm vào đó là những khu vực sinh hoạt công cộng như công viên, tàu điện ngầm, … cũng được đầu tư đáng kể. Cây xanh, những máy tập thể dục miễn phí ngoài trời, những máy hỗ trợ tự động, …. xuất hiện khắp nơi trên đất nước Hàn.

Và cuối cùng là con người họ đẹp. Tôi không muốn nói đến nghĩa đen của từ đẹp bởi ở đâu cũng có người đẹp, người xấu và Hàn Quốc cũng vậy thôi. Điều tôi muốn nói đến ở đây là cái đẹp trong tâm hồn, trong suy nghĩ và trong nhận thức của họ. Và tôi nghĩ đây chính là nguồn gốc, là cơ sở và động lực cho sự phát triển của đất nước họ ngày nay.

Hàn Quốc là 1 đất nước phát triển, điều này không ai phải bàn cãi, nhưng họ luôn giữ vững những giá trị truyền thống của dân tộc mình. Tôi không rõ đất nước họ đã tồn tại bao lâu, nhưng những giá trị nhân bản mà họ giữ được còn nhiều hơn Việt Nam với hơn 4000 năm văn hiến rất nhiều.

Tôi đã chứng kiến rất nhiều trường hợp 1 sinh viên khoá sau cuối đầu chào 1 sinh viên khoá trước từ xa và nhẹ nhàng tiến lại gần. Hay những sinh viên cực kỳ “sợ” những giáo sư, giảng viên trong trường. Chữ sợ ở đây lại cần hiểu theo nghĩa bóng tức là họ “rất tôn trọng” người thầy của mình. Ngay cả đối với tôi khi tôi làm trợ giảng cho giáo sư, các sinh viên cũng dành cho tôi 1 sự tôn trọng đáng kể mà tôi không chắc mình sẽ nhận được nếu như giảng dạy ở Việt Nam. So với những tin “trò hành hung thầy cô” tôi đọc nhan nhản trên báo mạng ở Việt Nam ngày nay, thái độ của những học sinh, sinh viên Hàn thật đáng quý biết bao.

Phải chăng vì được thừa hưởng và đạo tạo dưới 1 nền giáo dục “nhân bản” như vậy mà suy nghĩ và nhận thức của họ cũng ở 1 tầm cao hơn. Khi tôi học master tại Hàn, tôi có làm việc trong lab của giáo sư. Trong lab có rất nhiều sách và tài liệu rất hay. Trong 1 đợt chúng tôi dọn dẹp lại lab của mình và có để hàng đống sách lớn ngoài hành lang để lau dọn bên trong. Mặc dù khu vực đó có rất đông sinh viên qua lại và những đống sách đó để ngoài hành lang đến 3 ngày nhưng không hề mất 1 quyển nào. Những sách đó rất hay và hữu dụng cho sinh viên, nhưng họ không hề động vào.

Khi đi làm, chiều chiều tôi thường chạy bộ tập thể dục bênh bờ kênh gần nhà. Tôi thấy có những chiếc xe đạp thể thao được xích tạm vào những trụ để xe đạp trong nhiều ngày liền nhưng không hề bị mất mát. Điều này chắc chắn không thể xảy ra ở Việt Nam, tôi chắc chắn là vậy.

Một trong những món ăn nổi tiếng nhất của người Hàn là pi-pim-pap. Đây là món cơm trộn bao gồm cơm, rau các loại thái nhỏ, thịt hoặc cá-hải sản, và nước tương. Tất cả được trộn vào với nhau và ăn cùng 1 lúc. Đây là 1 món ăn rất ngon và thể hiện được rất nhiều bản sắc của người dân Hàn. Tôi được 1 người bạn Hàn kể lại rằng: vì trước đây đất nước họ kém phát triển, chính phủ tích cực khuyến khích người dân lao động làm việc cật lực để phát triển đất nước nên họ không có nhiều thời gian cho bản thân và dĩ nhiên việc ăn uống cũng được đơn giản hoá đi. Họ trộn chung tất cả vào để ăn cùng 1 lúc cho nhanh, và để dành thời gian cho công việc. Dành hết thời gian-tâm trí cho công việc chính là ấn tượng sâu sắc và cảm động nhất của tôi về con người Hàn Quốc. Trong công ty tôi, mặc dù giờ làm chính thức là từ 9h sáng đến 6h chiều và có 1h để ăn trưa. Nhưng những người Hàn họ không bao giờ rời công ty trước 8h, 9h tối, thậm chí có người liên tục làm việc đến khoảng 11h, 12h mới bắt đầu về nhà. Phong cách làm việc như vậy có lẽ xuất phát từ tình yêu nước, từ sự khao khát phát triển, khao khát vươn lên của họ. Tất nhiên việc gì cũng có những mặt tốt xấu đan xen, nhưng tôi không muốn nói đến mặt xấu của phong cách làm việc này vì người dân Hàn họ chấp nhận điều này và 1 người nước ngoài như tôi có thể không hiểu hết được vì sao họ hy sinh nhiều cho công việc đến vậy.

Tóm lại, 3 năm vừa qua là 1 quãng dài trong cuộc đời tôi. Qua 3 năm ngắn ngủi đó tôi thấy mình lớn lên rất nhiều, học được thêm rất nhiều điều và đi được rất nhiều nơi. Đây sẽ là những kinh nghiệm, những hiểu biết quý báu cho tôi trong cuộc đời này.

Và cuối cùng tôi muốn nói rằng: Cảm ơn Hàn Quốc! Tôi yêu đất nước này! …..

,

5 Comments

[31.03.2011] new ways

Today is my last day working at ActsOne company.

I joined this company on this day last year.

Here in ActsOne, I met a lot of good friends. They are really kind of helping me anything I have or not asked them to. They are: Mr Kim Teaksik, Michelle, Mr Shin PyonChon, Mr Sung, Mr Kim Wonsoo, Mr Ma YoungHo, …. It makes me change my point of view about Korean who previously to be considered as fierce people. I am really happy to be your friend.

I am not going to extend my working contract anymore. I quit ActsOne because of my personal issues. I need more time to prepare for my future.Everyone has to take care of his/her-self life, and I did it. I know that I am gambling, but I will try new ways.

Wish you guys all the best. Health, fortune, and success company with you on your ways.

Keep in touch and we will see each other again.

,

Leave a comment